Wednesday, December 9, 2015

EM ĐI NẮNG KHUẤT CUỐI CHIỀU ( Bản nhạc )


VÕNG ĐÔI




Chẳng thể à ơi chẳng thể đung đưa 
Võng tôi ngồi nơi trận địa cũ
Rừng Đức Cơ trưa nay yên ả thế
Tôi về đường 19 ngẩn ngơ

Chẳng còn suối còn rừng ngày đánh trận
Hồn bạn hoà vào bụi đỏ ba zan
Ai biết được bốn mươi năm về lại
Vợ chồng tôi ngồi lắng đợi gió ngàn

Thì bạn cũng vui cho chúng tôi bạn nhé
Biết đời này vay nợ trả không xong
Võng đôi treo cả nỗi niềm lính cũ
Gọi nhau trong thương nhớ khôn cùng

Gia Lai tháng 4/2008
Vợ chồng tôi trở lại chiến trường Tây Nguyên

 

Thu đi


Thu đã ở cuối trời em nhỉ
Và em cũng đi như nắng khuất chiều
Anh về lại phố vắng em nhặt lá
Tiếng guốc nào ngong ngóng gió xa xôi

Thu đi vắng một tóc dài ngoảnh lại
Phố bỗng dưng sáng miệng em cười
Lá sấu rụng chiều này nhiều thế
Ướt võ vàng hun hút áo sương rơi

Thu đã vắng em khiến mùa tít tắp
Bài hát dở dang hồ nước cũng bần thần
Con sóng nhỏ cứ xô về phía ấy
Em đi rồi thu vàng lại sau lưng

Friday, December 4, 2015

Chuyện xung quanh trận đánh 1015- Tấm ảnh còn lại một người


Đối với chúng tôi, những người lính chiến đấu ở E 64 khi xưa, cái tên 1015 cứ theo mãi và vừa tự hào, vừa thương tiếc bao đồng đội hi sinh trong một trận đánh khốc liệt . 

Những năm cuối của cuộc kháng chiến chông Mỹ, cái dư âm 1015 và Kon Tum tháng 5 /72 lúc nào cũng thường trực trong đội ngũ lính 64 F 320 A .
Có một tấm ảnh rất nổi tiếng của trung đoàn mà 3 nhân vật chính trong tấm ảnh đó chỉ còn có một người. Hai người kia đều chết trẻ và cả hai rất nổi tiếng ở đơn vị tôi.
Đó là Tiểu đoàn trưởng Đàm Vũ Hiệp và B trưởng Nguyễn Thọ Quyết
Anh Hiệp người huyện Phúc Thọ, Hà Tây nhập ngũ tháng 3/67 . Đây là lứa quân chuẩn bị cho Mậu Thân 68 . Hiệp đang học gần xong cấp 3 cùng lớp Khuất Quang Thuỵ ( KQT hiện là Tổng Biên Tập báo Văn Nghệ . Hội Nhà Văn Việt Nam ). Cũng như nhiều học sinh cấp 3 ra trận thời đó hừng hực khí thế giải phóng miền Nam . Đánh Mậu Thân Quảng Trị ,Đàm Vũ Hiệp lên B trưởng rồi C phó. Đánh đường chín Nam Lào, Hiệp là đại đội trưởng rồi lên D phó. Cuối năm 71, Đại tướng Võ Nguyên Giáp vào sư đoàn có căn dặn lãnh đạo trung đoàn 64 : Các cậu chăm sóc và nuôi dưỡng tốt cậu Hiệp dấy nhé. Có một điều đặc biệt Đàm Vũ Hiệp rất tài văn thơ. Bài thơ áo trấn thủ của Hiệp rất được mọi người trong trung đoàn ưa thích. Đại tướng bảo Hiệp chép cho ông bài thơ này .
Trong trí nhớ của Khuất Quang Thuỵ thì Hiệp là người tài cả toán lẫn văn. Thuỵ bảo nếu Hiệp còn sống Hiệp chắc chắn là một nhà thơ có hạng. Đàm Vũ Hiệp hi sinh khi đã chiếm được một mỏm trên 1015. Cả sở chỉ huy tiểu đoàn dính bom mất D trưởng, chính trị viên trưởng, thông tin và một bộ phận trinh sát nữa. Lúc hi sinh, Hiệp sắp tròn 23 tuổi. Một đại uý một tiểu đoàn trưởng can trường. May mắn là sau chiến dịch Nam Lào , tháng 9 /71 Hiệp được về phép và anh đã kịp cưới vợ . Tháng 12/1971 khi hành quân đi B lần thứ 3, anh vẫn chưa biết mình sắp có con . Đứa con gái sinh ra năm 1972 nay đã là trung tá , con rể là thượng tá . Năm 2010 con gái anh Hiệp đã cùng Tướng Khuất Duy Tiến, Tư lệnh phó QĐ3 Khuất Duy Hoan, dẫn tìm được mộ và mang về Sơn Tây.
Khuất Quang Thuỵ làm bài thơ Đón Bạn về thật cảm động . trong đó có câu ;
....Hỡi chàng thi sĩ lãng du
Tình non nước nghĩa sông hồ trả xong
Thanh gươm gửi lại non sông
...
và câu kết : ... Công hầu khanh tướng mặc ai
Ta về mặc áo xứ Đoài ngàn năm ....
Nhân vật thứ hai : Nguyễn Thọ Quyết
Anh Quyết người Đông Anh, Hà Nội . Một chiến sĩ chiến đấu cực kì dũng cảm . Cái tạng lính Hà Nội là dũng cảm và ngang tàng nhưng lại rất hào hoa . (Lính Hà Nội thường thế ). Nhập ngũ 1968 và là người nổi tiếng trong chiến dịch đường chín Nam Lào . Có một điều nhiều người lầm lẫn , Bắt sống Đại tá Nguyễn Văn Thọ, lữ trưởng lữ dù 3 không phải là Phùng Quang Thanh mà là Thọ Quyết.
Nguyễn Thọ Quyết cùng ở c9 d9 E64 với anh Phùng Quang Thanh. Nhưng Phùng Quang Thanh thì lập công lớn khi đánh chiếm 435 và nhờ đó, mới có trận thắng cao điểm 456, bắt đại tá Nguyễn Văn Thọ . Người trưc tiếp bắt Thọ là Nguyễn Thọ Quyết .
Cũng đúng thôi ; Nguyễn Văn Thọ thì khắc tinh với Nguyễn Thọ Quyết
Ngoài chuyện bắt Nguyễn Văn Thọ , thành tích diệt địch của Nguyễn Thọ Quyết cũng rất lớn . Cái tên Thọ Quyết rất được trung đoàn nể ... và biết đâu nếu anh Quyết không hi sinh ngay khi vào Tây Nguyên ...!
Trận 1015 Nguyễn Thọ Quyết hi sinh với cương vị B trưởng. Hi sinh thật lẫm liệt .
Vậy là tấm ảnh Ba người là nhân vật chính thì 2 người chết trên đồi Charlie , một người còn sống đến bây giờ tóc đã bạc phơ, ngoài tám mươi tuổi ông vẫn khóc khi nhắc lại trận 1015, nhắc lại trận 1015( Charlie) với mấy trăm liệt sĩ không về. Người ấy là trung tướng Khuất Duy Tiến, trung đoàn trưởng của chúng tôi thời ấy
( Xin phép cháu Giang- nick Giang Đàm. Chú viết về bố cháu- thủ trưởng của chú - Tiểu đoàn trưởng Đàm Vũ Hiêp)
Từ trái sang
Một sĩ quan ở bộ tổng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp- tiểu đoàn trưởng D8 E64 Đàm Vũ Hiệp- trung đoàn trưởng Khuất Duy Tiến- trung đội phó Nguyễn Thọ Quyết . Sau chiến dịch đường 9 nam Lào 1971 về dự hội nghị tổng kết chiến dịch tại Hà Nội



Tuesday, December 1, 2015

BÀI THƠ VỀ " THÁNG CHIẾN BINH"

( Lại sắp tới ngày 22/12)

Sao cứ mỗi tháng chạp về là nhớ
Mỗi tháng là thêm một kí ức bạn bè
Bạn thương binh ở quê dần đi cả
Bạn thị thành đi xe buýt lơ ngơ

Năm trước nữa gặp nhau ồn ã
Hỏi thăm nhau nước mắt trụt trồi
Những trận đánh những là lửa khói
Trận đánh nào cũng có nước mắt rơi

Nước mắt trẻ trong veo nước mắt già đùng đục
Tiếng nấc ở trong tim tiếng hừng hực thằng người
Những tiếng nấc mẹ cha không bao giờ thấy
Chỉ những thằng lính chiến biết nhau thôi

Sao ta nhớ tháng 12 đến thế
Miếng thịt 22 mong đến cháy cả lòng
Giờ ra ngõ đã ê hề thịt cá
Bạn ngã rồi cơm nắm kịp ăn không

Lại chúc tụng lại mít tinh tay vỗ vỗ
Tháng 12 này xe ai đến nghĩa trang?
Thôi thì yếu không còn ra ngoài gió
Ngồi giở lại những lá thư mờ nước mắt chiến trường

Đừng vội nói chúng tôi ăn mày dĩ vãng
Dĩ vãng của chúng tôi là máu đất nước này
Tôi dậy con mình trong mỗi ngày khó nhọc
Bố con mình cũng chỉ kẻ ăn vay

Thơ nhạc chứa làm sao cho đủ
Món nợ nào đủ trả “tháng chiến binh”
Ai ăn mày ở đâu tôi chả biết
Dĩ vãng là xương là máu tổ tiên mình

2/12/2015

Monday, November 30, 2015

Chiều đông

Em xa thế còn mùa đông gần thế
Gió bấc cứ cào xé ở sau lưng
Con bến vắng lạnh bờ dong giềng đỏ
Thắp ngọn nến buồn bãi lở chiều đông

Ta cứ ngược triền đê nứt nở
Những heo may bạc cả cánh đồng
Bỏ lại sau lưng trang thơ viết dở
Ta đi về tìm búp lửa bên sông

1/12/2015


Sunday, November 29, 2015

GỬI NỤ CƯỜI CHO ANH


"Em có khóc đâu
Là nụ cười tan ra đấy chứ"…st.

Thôi gửi lại nơi anh hoa với lá
Hoa chừng tươi và lá vẫn đang xanh
Rơi rơi những nụ cười nhân thế
Lên mắt nhau giọt ấm vai mình

Thôi gửi lại đêm nao màu của gió
Lùa mơn man tình thiên hạ sang nhau
Bao nhiêu ngọt anh em và anh nếm đủ 
Trước cuộc tình hoa cứ thấy mong manh


Em gửi lại với anh hoa lã tã 
Gió cũng rời đi nước mắt cũng xa rồi
Đừng thương hại vì em đâu có khóc
Chỉ nụ cười tan thành nước đấy thôi

30/11/2015