Wednesday, December 30, 2015

Ngược gió


Những chuyến đi ngược gió
Ta như mình đang vươn về phía trước
Những con đường ngược gió 
Cát bụi lùi về phía sau

Dấu chân trên cát
Gió khoả lấp thời gian
Dấu thời gian trên tóc
Gió lật bới tung mọi nỗi niềm

Đừng cố tìm chiều gió xuôi
Bởi ta không là ta nữa
Bước đời mộng mị
Gió chảy thế giới ảo chập chờn

Ai có nỗi nhớ nào ngược gió không?
Giống ta
Lẩn thẩn
Ngược gió tìm khoảng lặng bình yên
29/12/2015

Monday, December 28, 2015

GỌI ANH LÀ ANH NUÔI


Chúng tôi đánh đấm có mùa 
Còn anh lặm lụi những là cơm canh
Chúng tôi mắng , anh lặng thinh
Gùi cơm lên chốt , gùi canh lên đồi

Điếu thuốc lào anh vê đôi
Lá thư của vợ anh cười cả đêm
Bao lần khóc bởi thừa cơm
Bao lần bóng đổ bếp đêm Hoàng Cầm

Mặc ai kể chuyện chiến công
Riêng anh tủm tỉm sau lưng bạn mình
Bao mùa chiến dịch có anh
Ngày mừng công , vẫn cơm canh bộn bề

Mỗi lần di chuyển thương ghê
Cũng ngần ấy cũng ba lô của mình
Nồi xoong gạo muối linh tinh
Con dao cái thớt gồng mình mang theo

Cũng chèo suối cũng băng đèo
Dừng chân là thấy bếp reo lửa rồi
Chúng tôi mắc võng thảnh thơi
Thuơng anh những giọt mồ hôi vắn dài

Cái tên hiền thế anh ơi
Chẳng ai dám gọi “ thằng nuôi “ bao giờ

Mùa mưa 1974 Gia Lai

Sunday, December 27, 2015

Trăng tháng chạp


Sương lạnh tan vào trăng
Ta uống men nhớ nhung …tháng chạp
Mái tóc nửa đen nửa bạc
Có người ngắm trăng đêm nay?

Những đêm trăng cuối năm thêm nhớ
Buồn vui pha tan như sương
Tháng chạp trăng nghiêng ngoảnh lại
Cột thời gian thêm một quãng đường

Ta pha trăng sương vào chén rượu cuối năm
Soi thấy bao gương mặt bè bạn
Thấy ngày xa về mơ mộng nhẹ như mây
Cả những kẻ thù đã bị ta bắn hạ
Cuốn đi cùng trăng dưới chén rượu cuối năm này

27/12/2015

Wednesday, December 23, 2015

ĐỈNH CAO HOANG VẮNG

Trở lại 1015( Charlie) sau hơn 40 năm là diễm phúc của một đời người lính như tôi. 
Còn bao nhiêu các anh nằm lại đó và bao nhiêu các anh đã về với ruộng đồng đau yếu tật bệnh chẳng bao giờ được như tôi.

Tôi nghe thấy trong gió, trong nắng, trong rừng thông và trong lau lách tiếng của người xưa, tiếng của lịch sử một thời đất nước loạn li, tiếng con suối mùa khô thở dài, tiếng ve rừng Kon Tum nức nở.
Tôi nghe trong mùi hương trầm, những ngọn khói từ những nén nhang bay là là mặt đất thấy như các anh níu kéo bước chân tôi, người đồng đội muộn mằn đến với các anh.
Tôi leo lên khó nhọc giữa nắng mùa khô Tây Nguyên nhìn về phía T,ây thấy dẫy núi Chư Mom Ray, nhìn về phía Đông thấy dòng Pô Cô vẫn màu xưa cũ. Chỉ có mờ xa là thị trấn Đak Tô , Tân Cảnh sáng lên, đông hơn và trù phú hơn.
Tôi không còn thấy rừng già, không còn thấy suối và lồ ô mướt mát nữa. Càng lên cao, không gian càng phơ phác bạc đầu. Núi bạc đầu, tiếng ve bạc đầu, những đỉnh cao bạc đầu hoang vắng. Đồng đội tôi nằm đấy.
Tôi đã lên đỉnh núi Ngọc Rinh Rua có những điểm cao 1015, 1020, 1049 mang những cái tên Charlie, An fa, Denta một thủa. Những đỉnh cao là máu và xương cốt trẻ trai, những dũng sĩ một thời chiến đấu để toàn vẹn lãnh thổ.
Những đỉnh cao ấy giờ hoang vắng.
Những đỉnh cao ấy ở trong lòng chúng tôi. 
Chúng tôi sẽ trở lại với các anh.

Tôi đang nghĩ về NHỮNG ĐỈNH CAO HOANG VẮNG

24/12/2015

Tuesday, December 22, 2015

Gặp nhau 22/12


Lại vẫn những tiếng cười ấy
Khề khà hơn xưa thôi
Răng lợi đứa nào cũng thiếu
Cười như hít gió hà hơi

Lại những khuôn mặt ấy
Tàn nhang nhúm nhó hơn thôi
Nhìn nhau thằng quê thằng phố
Kể toàn những chuyện xa xôi

Thế mà thấy như hôm qua
Nụ cười ngày xưa rõ tươi
Răng thì trắng má thì sữa
Hành quân đêm rúc rich cười

Lại như thể mới hôm nào
Ôm súng lao lên cửa mở
Khuôn mặt nào cũng như nhau
Chẳng kể thằng già thằng trẻ

Mỗi năm gặp nhau đôi bận
Toàn là nhớ cháu ở nhà
Thằng nào cũng là ông cả
Vẫn cứ tao mày ha ha!

22/12/2015

Sunday, December 13, 2015

Đã từng...với tháng 12


Từng bao nhiêu mùa gió lạnh, từng bao nhiêu tay vịn vai người, từng bao nhiêu mùa đạn xối, nay mùa đông buốt trên môi mùa đông buốt trên da mồi

Từng bao nhiêu là hờn giận , từng bao nhiêu là chia phôi, từng bao nhiêu là nước mắt, nước mắt khô, nước mắt ướt môi.

Từng bao nhiêu là hoan hỉ, từng bao nhiêu những phỉnh phờ, từng bao nhiêu là chụp giựt, cuộc đời cần tiền hơn cần thơ


Từng bao nhiêu đoạn đường vắng, từng bao nhiêu con đường dài, từng bao nhiêu là chuyến đi, từng bao nhiêu ngày xa vắng, rồi về những đêm thấy mình mồ côi


Từng đã mũ cao áo dài, từng bao nhiêu là hội họp,từng theo đời mà tay vỗ, từng tung hô cười nói khơi khơi, những chuỗi ngày chập chờn đi như ma trơi

Từng đi về chiến trường cũ, từng đi với những là TUA, tua nào cũng như đi ngựa, ngựa nào cũng như ngựa hoang, chiến trường ai nhớ ai quên,chỉ thấy mỗi chuyến đi toàn bụi đỏ.

Từng đã là mình một thời, có lúc không là mình nữa, từng bon chen ngược chen xuôi, từng nghe thấy đồng đội cười, lúc mình thua cuộc trong lòng thành phố

Từng qua bao nhiêu là tháng chạp, từng uống nước suối Trường Sơn, nhập nhoè bia hơi Hà Nội, thấy mình vui hơn và may mắn hơn

Thì thôi đừng nói đã từng, chỉ là từng yêu như thế, chỉ là hèn thì không thể, chỉ là người lính mà thôi, văn thơ bao nhiêu cho đủ, những ngày từng sống với đồng đội tôi.

14/12/2015

Saturday, December 12, 2015

THÁNG CHẠP QUÊ


Ngày trở lại em thì cười nhúm nhó
Anh dập dừng con đường cũ rạ rơm
Có một con chìa vôi gập đuôi te tở 
Mạ trên đồng loe loắt mùa đông
Rồi còng xuống vơ quào nắm cỏ 
Em dấu giọt mình mùi bùn nước ngày xưa
Anh đứng chôn chân bờ ruộng còn loe loét
Dấu mẹ cha mùi của chiêm mùa
Mùa đông tràn vết chân chim khăn mỏ quạ
Mẹ giờ xa em thì ở trên đồng
Ơi quá khứ là vui là buồn hay là văn thơ nhỉ
Quê là tôi tháng chạp dửng dưng buồn
Văn nhân cứ yêu quê ở xa nhìn ngó 
Chỉ mồ mả mẹ cha thì ở lại với đồng
Người ra phố yêu quê kiểu người hàng phố
Quê chẳng cần từ thiện chỉ chờ mong
13/12/2015