Friday, January 29, 2016

Thành phố có mình anh


Khi thành phố chỉ còn một mình anh
Trong tiếng tàu xe là tiếng gà gáy
Bùng lên tiếng ve kêu run rẩy
Tiếng ve tiếng của ngày xưa

Tiếng guốc em đi xa hút tự bao giờ
Thổn thức cuối đường không trở lại
Thành phố có mình anh còn em thì xa mãi
Leng keng tàu điện chuyến cuối cùng

Thành phố có mình anh sương bỗng hoá mịt mùng
Co ro người gò lưng lên Quảng Bá
Đoá hồng bạch ngậm sương đêm e thẹn thế
Ổi ngoài đê thơm cả gấu cỏ may

Thành phố có mình anh đi trong mưa bay
Áo lính cũ bạc nghiêng đường chợ Bưởi
Có những chiều gió bấc day dứt lá
Chờ ai lá đổ đường thành

Thành phố có tiếng rao đêm thở phập phồng
phố đang ấm bỗng thành lạnh buốt
Tiểng chổi tre đi hàng dọc
Lịm về cuối ngõ vắng đèn đêm

Bao nhiêu ngày thành phố anh và em
Chân dẫm lên đổi mùa hàng cây thay lá
Dẫm lên hàng thế kỉ
Bỗng một ngày thành phố lạ làm sao?

Li cà phê vội vã tựa con tàu
Tiếng rao đêm như loa phường suốt phố
Em đi rồi guốc không còn gõ nữa
Nhập nhoè anh nhập nhoè phố đêm đêm

Em đi rồi hàng sấu chẳng lặng im
Xôn xao gió xôn xao hoa với lá
Anh đi tìm mùa sương rơi tở lở
Hến hồ tây xa lắc tự bao giờ

Thành phố chỉ có mình anh thôi
Kẻ thờ thẫn tìm về thời khốn khó
Thành phố thủa có em và đói khổ
Sớm mùa đông đi tìm lại chính mình

( Viết với vợ)
28/1/2016

Monday, January 25, 2016

Mai vàng ở lại sau lưng


Làm sao mang chút nắng vàng
Mong manh về cùng phương bắc
Gió bấc đêm nay ào ạt 
Đường bay rét ở sau lưng

Ta về mai vàng ở lại
Lung linh nắng gió phương nam
Có con đường chân lấm đỏ
Nắng và em và Ba zan

Gọi em mỏng manh như khói
Trong câu thơ vỡ lạnh lùng
Hà Nội tuyết rơi trên núi
Ba vì nghiêng với gió đông

Thôi thì mai vàng cứ nở
Và tuyết rơi thì cứ rơi
Nhớ nhau bốn mùa thay gió
Sao mà hoa một mùa thôi?
25/1/2016


Sunday, January 24, 2016

Sa Pa lên không Anh?


Anh men theo cơn gió mùa giữa hạ 
Ngược lên em màu mận tím lưng đồi
Lối cũ ngày tuyết rơi lạnh giá
Trâu thùng thình hạt nắng cuối chiều rơi


Em ngúc ngắc váy xòe như cổ tích
Anh lên đèo bỏ lại phố chợ đông 
Anh đi tìm tiếng chim thảng thốt
Tiếng lá rơi gieo hạt nắng lạnh lùng


Em bảo lên Sa pa mùa này anh ơi
Ngọn sông nằm nghiêng nghiêng màu lửa 
Hoa tím ngược nguồn Bát Xát 
Sao anh không đi tìm nơi bắt đầu một dòng sông


Sao anh cứ tìm về nơi phiên chợ váy áo người Mông?
Anh chỉ biết em mà chưa hề biết về cội nguồi quê biên ải
Một đêm Sa Pa xa ngái
Anh rất sành uống rượu và tắm nước lá thơm


Những chàng trai miền xuôi quen nghiêng ngả ánh đèn
Giật mình phía Ô Qui Hồ chợt đêm chim hót 
Sa Pa như người vùng cao ngúc ngắc 
Váy xòe rơi những hạt sương
Những hạt nắng buồn hoá giọt sương đêm?



Tuesday, January 19, 2016

Con cháu về quê

Chiều nay ra sông 
Sông chẳng còn đò dọc
Đò ngang không có khách

Nằm ườn

Bãi cát thiu thiu

Đôi bờ sông đìu hiu 

Nghe sập sình chan chát
Ơ là tiếng nhạc
Như thể ngày vỡ đê.

Con trẻ từ phố về

Chạy ào xuống bãi 

Chúng nó chụp ảnh bằng điện thoại

Hỏi con ốc sên con gì?

Hoa bìm bìm tím bãi sông

Tím vào đêm quê, tím tiếng thở dài

Tím màu đêm thời ta còn mẹ

Con đom đóm ma tím đến giật mình

Chiều nay về quê
Í ới gọi nhau nhậu tối

In tơ nét đến làng rồi

Tiếng dế vườn nhà run run

Tháng Chạp 15

Wednesday, January 13, 2016

Người thương binh chở xe Ba Gác


Con trai nhờ bố khiêng cái tủ đựng đồ trẻ con xuống sân đẻ nó chở về nhà nó. Hai bố con ì ạch. Nó bảo thuê ông xe ba gác thương binh 200k vào phố Khâm Thiên. Lúc khiêng tủ lên xe thấy chân ông ta khập khiễng lại thấy nhãn Thương binh tôi hỏi: Ông bị thương binh ở đâu? Ông trả lời Tây Nam . Hỏi đơn vị nào thế? Xe nổ máy ông nói với lại
- Trung đoàn 48 - 320 quân đoàn 3 đây
. Chả kịp nói câu nào nữa, khói từ cái xe cà cộ đen ngòm cay cả mắt. Nhìn theo thấy người đồng đội Sư đoàn lẫn vào dòng người chen chúc trên đường. Chả biết anh ấy có biết còn 3, 4 ngày nữa là ngày thành lập Sư đoàn mình không?
13/1/2016

Tự dưng nghĩ đến ĐẢNG VIÊN



Lúc tôi còn ở nhà, chưa đi học đại học. Máy bay Mĩ đánh bom vào quê tôi suốt những năm 1965 đến 1968. Những cánh đồng gần với cầu cống và nhà ga là trọng điểm đánh phá của máy bay Mĩ, trở thành cánh đồng trọng điểm. Mĩ càng ném bom , đồng ruộng càng lên xanh và lúa vẫn trổ bông vàng. Lúc ấy ai là người ra cầy cấy nơi đồng ruộng trọng điểm ấy. Mẹ tôi ngày ấy là bí thư chi bộ. Thân đàn bà nông dân nhưng bà bám đồng cầy cấy cả ban đêm. Những người bám đồng trọng điểm là đảng viên. Họ theo bí thư, bám ruộng đồng chiến đấu như người ngoài mặt trận. Tôi học cấp 3, lúc ấy thương mẹ lắm. Mẹ bảo, mình là đảng viên không đi đầu vào chỗ khó khăn, quần chúng ai người ta tin Đảng. Mẹ làm hội Phụ Nữ xã, mẹ quần quật ngoài đồng, mẹ đến với những nhà khó khăn, mẹ đến với các bí thư chi đoàn thanh niên, các chòm sơ tán của trẻ con. Những năm ấy, mẹ tuổi bốn mươi. Ngày ấy xa rồi.
Tôi đi chiến đấu ở chiến trường. Thú thật, tôi ít khi nghĩ về lí tưởng lắm. Tôi chỉ nhớ cha mẹ và cố phấn đấu là đồng chí của cha tôi, của mẹ tôi. Vì tôi thấy làm đảng viên như mẹ tôi và bố tôi thì là người tốt. Những năm ở chiến trường, cứ mỗi trận đánh chúng tôi hay để ý mũi đánh của mình có đảng viên hay không. Nếu có đảng viên, tôi thấy yên tâm hơn. Có trận đánh phải bố trí lấy đảng viên của mũi khác đưa sang cho đủ, mũi nào không có đảng viên, chiến sĩ không an tâm. Người đảng viên là linh hồn cho chiến sĩ chúng tôi lúc ấy lao vào chỗ có thể hi sinh. 
Ngày ấy xa rồi.
Tôi trở về sau chiến tranh. Quê tôi dần bỏ HTX. Bỏ HTX tức là họ bỏ ngay sân kho, nhà trẻ nhà mẫu giáo. Vì những cái “”nhà” này cô giáo ăn công điểm HTX. Những năm tháng ấy đói khủng khiếp, nghèo khủng khiếp và rét cũng khủng khiếp. Tôi đi học ở HN về thấy mẹ khoác áo tơi lá cọ đi tới đêm mới về. Hỏi mẹ đi đâu rét mướt thế? Mẹ bảo đi vân động mỗi nhà góp cây tre cây xoan dựng cái nhà trẻ, để trẻ con không có chỗ học thương lắm, rồi lại quay về như hồi “bóng tối” mất thôi. Tôi biết mẹ nói thời BÓNG TỐI là thời trước năm 1945.
Cái nhà trẻ hình thành, mẹ bảo mỗi nhà có con gửi trẻ góp gạo đóng cho cô giáo. Thế là nhà trẻ xóm tôi lại vui, lại có trẻ con hát “ một con vịt xoè ra hai cái cánh..” vang cả rừng cọ. Tôi nhìn mẹ thấy dáng mẹ còm cõi mà cao vời vợi. Những năm ấy tuổi mẹ sắp 60. 
Ngày ấy xa rồi.
Khi mẹ đến tuổi ngoài bẩy mươi, tôi mới làm nhà xây để mẹ toại nguyện cuối đời được ở trong ngôi nhà XÂY. Nhà xây thô hai tầng rộng 117 mét vuông, khít vào nền nhà gỗ 5 gian 6 hàng chân ngày xưa vừa xong thì tôi từ Hà nội về. Tối đó mẹ kéo tôi ra gốc mít khẽ hỏi: Con có tham nhũng không mà xây nhà to thế này hả con? Mẹ lo lắm. Nhà mình cả bố mẹ và các con vừa đủ một chi bộ đấy. Hôm ấy trời lạnh lắm, mẹ nắm tay tôi . Bàn tay mẹ răn reo nhỏ thó mà ấm lắm. Tôi bỗng trào nước mắt, thương bố thương mẹ. Mẹ ơi con không tham nhũng, mà có muốn tham nhũng thá con cũng không tham được phải làm to cơ mẹ ạ. Trong đêm mẹ cười, tiếng cười của mẹ hệt như tiếng gà mẹ gọi con.
Nhà mới xây xong mẹ ở được hai năm, mẹ đi theo bố. 
Hôm Truy điệu mẹ, tôi cám ơn bà con hàng xóm bạn bè gần xa. Tôi nói …”nhà tôi có cả thẩy từ bố mẹ con trai con gái 6 đảng viên vừa một chi bộ mà mẹ tôi là bí thư. 
Chuyện ấy đã hơn mười năm rồi.
Ngày ấy như vừa mới hôm qua. 
Khỉ thật, tự dưng hôm nay tôi lại nghĩ đến chuyện ĐẢNG VIÊN. Mà nghĩ đến chuyện đảng viên lại nhớ đến mẹ chả nghĩ đến ông đảng to nào mới chết chứ
13/1/2016


Viết với con Bưởi và Nam




Tết này bố mẹ về quê ăn tết. Hai con cũng có gia đình và các con cũng theo bố mẹ đưa các con của mình về quê. Quê mình xa, ông bà đã khuất xa. Chỉ còn ngôi nhà và cánh đồng cũ đầy ắp kỉ niệm của bố, của ông bà vẫn hiện hữu. Bố sợ mỗi khi nhắc đến những câu răn của người đời. May mà các con không phải như thế. Dù vậy bố cũng cứ nhắc lại .
Các con đi làm lễ phép là tốt. Nhưng lễ phép phải bắt đầu từ nhà mình
chứ không phải : 
Cha mẹ ngồi đấy không hỏi không han
Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.
Và này nữa, mỗi lần đọc câu răn dưới đây bố ngậm ngùi. THiên hạ đầy rẫy cả đấy con ạ.
Khấn phật cầu trời lễ bái khắp nơi
Nhưng quên lời mời cơm cha, trà mẹ.........

****
Tết này về quê, bố lại nhớ đến bài thơ bố viết. Bố biết cả hai con trai của bố và 2 con dâu cũng đều đã biết. Bố mong các con một lần đọc lại bài thơ vào ngày ba mươi tết các con nhé. Như thế là đã có quà mừng tết cho bố rồi
14/1/2016 

CON VỀ QUÌ LẬY MẸ CHA

Con trở về hôn lên những con đường
Có dấu mẹ ngày xưa năm ngón chân bấm đất
Con cúi đầu tạ ơn vạt rừng lặng ngắt
Nơi mẹ từng nhổ sắn bóc măng

Trở về tạ ơn con mương nhỏ cuối làng
Mẹ mò ốc tháng ba đun canh sắn
Mộ mẹ khuất sau đồng ngô thăm thẳm 
Tạ ơn đất đai ôm mẹ vào lòng

Con trở về đau đáu đứng bên sông
Màu váng nước cuối chiều gọi chiều thủa cũ
Con lạy cha ở cõi trời lạnh giá
Lạy đêm cha khoác áo lá ra đồng

Trọn đời mình đi tây đi đông
Có bao giờ chúng con lạy cha lạy mẹ
Chỉ đến lúc về quê tất tả 
Lạy lần cuối cùng khi cha mẹ đi xa

Giá được trở về ngày còn mẹ còn cha
Để chúng con mỗi bữa ăn lạy người thay lời mời cơm bữa
Để chúng con mỗi lần về quê cũ
lạy nứt nẻ bàn chân lậy xưng khớp tay Người

Lậy cánh đồng xưa, lậy đầm nước vạt đồi
Lậy những đêm lập lòe đom đóm
Lậy nước mắt ngày không đủ tiền đóng học
Lậy bếp lửa mùa đông lậy quạt lá mùa hè

Tết lại đến rồi quạnh vắng bếp nhà xưa
Con vẫn về đun bánh chưng chỗ cha ngồi ngày trước
Trong bập bùng nhập nhòe vườn tược 
Cha mẹ về. Con quì lậy ở ngoài hiên