Friday, January 29, 2016

TUYẾT RƠI Ở XÍN MẦN


(Gửi Sèn và những người bạn cùng trung đoàn ở Hà Giang )

Trong câu hát Then chưa từng có tuyết rơi
Nên Xín Mần những ngày này không buông lời của Tính
Ơi à ơi… à ơi pì nọong
Mế ngồi sưởi lửa Mế nhớ con


Đứa con của Mế đi miết miết phía trời Nam
Hoàng hôn cứ đỏ chiều sông Chảy
Bao nhiêu đêm tiếng Tính và người Then ngoài rừng Sa Mộc
Ơi à ơi… con mẹ chả thấy về

Bốn mươi năm tiếng Tính gõ vào khuya
Tiếng người Then đổ vào dòng sông Chảy
Con sông à! mày về xuôi nếu thấy
Con Mế thì gọi về. Mế già chẳng đi đâu

Lời Then lả lơi máng nước ngày nào
Nay suối cũng cạn khô nứt bao đời thân máng
Tiếng đàn Tính cũng rơi vào quên lãng
Chỉ Mế ngồi thương nhớ cứ run run

Trong câu hát Then chưa có tuyết tan
Tiếng đàn Tính không lạnh lùng đến thế
Xín Mần ơi bạn tôi chết trẻ
Hồn vẩn vơ ở rừng nứa Sa Thầy.

Tuyết phủ kín Xín Mần mùa này
Ở trong kia bạn tôi hồn buốt lạnh.

(Sáng nay nghe Xín Mần rét -4 c)
27/1/2016

LẨN THẨN CHIỀU ĐÔNG

Chiều nay lạnh, đành đút tay vào túi
Tự mân mê ngón nọ đếm ngón kia
Ta đếm mãi luyện thức cho não bộ
Năm ngón này rồi lại đến ngón là năm

Đôi bàn tay bao lần hoan hỉ
Bao lần tay nọ vỗ tay kia
Năm ngón cứ đập vào năm ngón
Chả hiểu tự bao giờ người lại gọi hoan hô

Tay mẹ dắt tay con thời thơ ấu
Năm ngón mẹ chai níu lấy tay con
Những vết sần những lo toan yêu dấu
tay Mẹ cần cù chưa biết chỉ chỏ nhân gian

Mẹ dậy chúng con anh em như tay với chân
Mẹ chẳng nói …với dân như thầy giáo
Làm anh đừng chỉ tay năm ngón
Thương nhau đừng tay nọ chém tay kia

Năm ngón tay chẳng có ngón nào thừa
Sương muối bùn nâu cũng phủ đầy năm tháng
Mẹ bảo chẳng có ai nắm tay đến sáng
Ơi bàn tay cha mẹ của cần lao

Tết đến ngoài kia rét hại ở trên đầu
Lạnh đến nỗi chả hoan hô được nữa
Con lại đếm trong túi quần chiều về trên phố
Đếm mỗi lần năm ngón, đếm nhiều năm

27/1/2016

Chúng tôi hát bài hát Nga trên Trường Sơn

Sáng 30 tết chúng tôi hành quân từ trạm 5 sang trạm 6. Đã được nghỉ hai ngày nhận quà tết và chia tay đoàn cán bộ dẫn quân quay ra Bắc. Từ hôm nay chúng tôi chính thức đi sang đất Lào ( Khăm muộn ). 

Trờì nắng đẹp, rừng đẹp và nhiều Phong Lan thế. Đi chừng một giờ thì gặp một con suối. Cầu qua suối là một thân cây gỗ rõ to, có nhẽ đường kính tới 1 mét . Đầu cầu phía lên là hai giao liên người nhà trạm trực sẵn.Họ dúi vào tay mỗi chiến sĩ một cái bánh chưng. Nhận bánh rồi bước lên cầu. Không thoát anh nào đi vào mà không có bánh. Hỉ hả. Râm ran chuyện Tết ở quê. Chiều đến trạm 6 thì ôi thôi, có non nửa đại đội là bánh chưa luộc. Thế là hì hụi luộc bánh. Ban đêm máy bay trinh sát vẫn vè vè. Lính nhà ta quây kín ni lông ( loại ni lông rất dày và đen thui dùng cho quây che lửa và khiêng nước ) đun xì xụp. Tiểu đội nào tiểu đội nấy mang 5 điếu Tam Thanh và 2 cái kẹo Nu- Ga nhận ở trạm 5 hôm qua ra liên hoan. Có tiểu đội chả còn điếu thuốc nào, thì túm sang tiểu đội bên cạnh. Chuyện đêm 30 tết thật rôm, cứ như đang ngồi ở quê luộc bánh với cha mẹ vậy. Nhưng dần dần nỗi nhớ nhà ngấm như sương lạnh. Cánh rừng bỗng chìm vào tiếng côn trùng. 

Chừng khuya. Thằng Tiêu, thằng Hoàng Nhật Tiến, nguyên là lái máy xúc ở mỏ Phấn Mễ kéo sang võng tôi. Chúng nó gọi, võng thằng Hoan đâu? Tôi và Hoan nằm chéo nhau cùng thò cổ ra. Hát đi! chúng nó thì thầm. Ừ hát. Chả hẹn nhau mà cùng cất nhời :..” Đêm hè về ánh trăng vàng chiếu khắp thôn làng, chiến trường không còn tiếng súng xưa hờn oán ...”
Bài hát mà chúng tôi rất thích từ ngày ở trường. Chúng tôi hát bao lần ở nơi đóng quân, hát những đêm nằm ngoài rừng dã ngoại, hát trên tàu hoả khi rời ga Hàng Cỏ , hát trên xe ô tô khi đi từ Vinh vào Quảng Bình. Đêm nay 30 Tết trên Trường Sơn lại hát bài ấy. Hát mà như thấy mình đang được trở về sau chiến tranh ...chúng tôi ai cũng thấy bồi hồi. Chúng tôi ước ao mơ ngày về

...” Xin bạn đừng ngại ngần về chốn quê tôi ...miền đồng quê phì nhiêu …có nhiều cô đẹp như khúc ca ban chiều”
Âm nhạc Nga Xô Viết đi vào tuổi trẻ Việt nam chúng ta một thời như một dấu ấn không phai. Cả những tác phẩm văn học Nga, cả những tên tuổi nhà thơ nhà văn Nga vĩ đại cũng vĩ đại trong lòng tuổi trẻ chúng tôi ngày ấy.

Bốn mươi mấy năm đã qua . Một đêm 30 tết chúng tôi hát trên đường ra trận, hát bài hát mơ ngày về. Chúng tôi hát trên đỉnh Trường Sơn.

26/1/2016

Thành phố có mình anh


Khi thành phố chỉ còn một mình anh
Trong tiếng tàu xe là tiếng gà gáy
Bùng lên tiếng ve kêu run rẩy
Tiếng ve tiếng của ngày xưa

Tiếng guốc em đi xa hút tự bao giờ
Thổn thức cuối đường không trở lại
Thành phố có mình anh còn em thì xa mãi
Leng keng tàu điện chuyến cuối cùng

Thành phố có mình anh sương bỗng hoá mịt mùng
Co ro người gò lưng lên Quảng Bá
Đoá hồng bạch ngậm sương đêm e thẹn thế
Ổi ngoài đê thơm cả gấu cỏ may

Thành phố có mình anh đi trong mưa bay
Áo lính cũ bạc nghiêng đường chợ Bưởi
Có những chiều gió bấc day dứt lá
Chờ ai lá đổ đường thành

Thành phố có tiếng rao đêm thở phập phồng
phố đang ấm bỗng thành lạnh buốt
Tiểng chổi tre đi hàng dọc
Lịm về cuối ngõ vắng đèn đêm

Bao nhiêu ngày thành phố anh và em
Chân dẫm lên đổi mùa hàng cây thay lá
Dẫm lên hàng thế kỉ
Bỗng một ngày thành phố lạ làm sao?

Li cà phê vội vã tựa con tàu
Tiếng rao đêm như loa phường suốt phố
Em đi rồi guốc không còn gõ nữa
Nhập nhoè anh nhập nhoè phố đêm đêm

Em đi rồi hàng sấu chẳng lặng im
Xôn xao gió xôn xao hoa với lá
Anh đi tìm mùa sương rơi tở lở
Hến hồ tây xa lắc tự bao giờ

Thành phố chỉ có mình anh thôi
Kẻ thờ thẫn tìm về thời khốn khó
Thành phố thủa có em và đói khổ
Sớm mùa đông đi tìm lại chính mình

( Viết với vợ)
28/1/2016

Monday, January 25, 2016

Mai vàng ở lại sau lưng


Làm sao mang chút nắng vàng
Mong manh về cùng phương bắc
Gió bấc đêm nay ào ạt 
Đường bay rét ở sau lưng

Ta về mai vàng ở lại
Lung linh nắng gió phương nam
Có con đường chân lấm đỏ
Nắng và em và Ba zan

Gọi em mỏng manh như khói
Trong câu thơ vỡ lạnh lùng
Hà Nội tuyết rơi trên núi
Ba vì nghiêng với gió đông

Thôi thì mai vàng cứ nở
Và tuyết rơi thì cứ rơi
Nhớ nhau bốn mùa thay gió
Sao mà hoa một mùa thôi?
25/1/2016


Sunday, January 24, 2016

Sa Pa lên không Anh?


Anh men theo cơn gió mùa giữa hạ 
Ngược lên em màu mận tím lưng đồi
Lối cũ ngày tuyết rơi lạnh giá
Trâu thùng thình hạt nắng cuối chiều rơi


Em ngúc ngắc váy xòe như cổ tích
Anh lên đèo bỏ lại phố chợ đông 
Anh đi tìm tiếng chim thảng thốt
Tiếng lá rơi gieo hạt nắng lạnh lùng


Em bảo lên Sa pa mùa này anh ơi
Ngọn sông nằm nghiêng nghiêng màu lửa 
Hoa tím ngược nguồn Bát Xát 
Sao anh không đi tìm nơi bắt đầu một dòng sông


Sao anh cứ tìm về nơi phiên chợ váy áo người Mông?
Anh chỉ biết em mà chưa hề biết về cội nguồi quê biên ải
Một đêm Sa Pa xa ngái
Anh rất sành uống rượu và tắm nước lá thơm


Những chàng trai miền xuôi quen nghiêng ngả ánh đèn
Giật mình phía Ô Qui Hồ chợt đêm chim hót 
Sa Pa như người vùng cao ngúc ngắc 
Váy xòe rơi những hạt sương
Những hạt nắng buồn hoá giọt sương đêm?



Tuesday, January 19, 2016

Con cháu về quê

Chiều nay ra sông 
Sông chẳng còn đò dọc
Đò ngang không có khách

Nằm ườn

Bãi cát thiu thiu

Đôi bờ sông đìu hiu 

Nghe sập sình chan chát
Ơ là tiếng nhạc
Như thể ngày vỡ đê.

Con trẻ từ phố về

Chạy ào xuống bãi 

Chúng nó chụp ảnh bằng điện thoại

Hỏi con ốc sên con gì?

Hoa bìm bìm tím bãi sông

Tím vào đêm quê, tím tiếng thở dài

Tím màu đêm thời ta còn mẹ

Con đom đóm ma tím đến giật mình

Chiều nay về quê
Í ới gọi nhau nhậu tối

In tơ nét đến làng rồi

Tiếng dế vườn nhà run run

Tháng Chạp 15