Thursday, March 3, 2016

NGƯỢC CHIỀU THÁNG BA


Nắng chưa đủ nắng
Mưa cũng rong chơi phương nào
Để hoa nhãn quê em xoè cốm 
Ong về chao nghiêng ruộng cấy xôn xao

Hoa gạo ngoài sông rơi cánh buồm máu
Tình yêu lên gió bay đi 
Sinh nở nhẹ lâng khắp đồng khắp bãi 
Tháng ba ơi mật ngọt tự bây giờ

Tôi không đủ sức 
Chằm mình xuống con sông quê
Tháng ba thổn thức
Vạn chài trần lưng ngày này đi lễ ngày kia
Tháng ba ơi chưa vãn giêng hai 
- Mẹ và em tôi nam mô di đà phật
Đi tìm áo tứ thân miền xưa
Tháng ba hâm hấp nóng

Tôi đi ngược chiều triền đê có con cò khom lưng mò tép
Kí ức tháng ba tôi lại trắng lau và rừng khộp chiến trường
Tháng này ong bay 
Đậu trên những chân hương bia liệt sĩ
Mùa khô sắp qua rồi những nấm mồ bạn tôi ơi


3/3/2016

VỢ ĐI LỄ ÔNG MƯỜI


Cũng con đường ấy anh đi
Ngày xưa bom xối bến phà đạn văng
Đêm qua Bến Thuỷ giăng giăng
Những là pháo sáng nhập nhằng ma trơi
Bao nhiêu xương cốt một thời
Kết thành cầu để triệu người băng qua

Bây giờ đến lượt em đi
Những là bè bạn những hoa những người
Những là vàng mã một đời
Những cung văn những nói cười nam mô
Những là Hoàng nọ Chúa kia
Lòng thành với những rượu bia áo quần

Thôi thì anh gửi theo em
Bông hoa trắng thả xuống dòng sông Lam
Nơi bao người bạn của anh
Chưa về mà úp mặt mình sông quê
Bến phà ngày ấy anh đi
Ông Mười chắc cũng chở che quân mình

Nén hương ngày một ngày rằm
Xin chia xẻ với hồn nằm đáy sông
Những là hầu bóng hát văn
Để nhời nhấn nhá tuổi xuân một thời
Máu xương chinh chiến triệu người
Không là Thánh cũng đời đời nhớ ghi

Cũng con đường ấy anh đi
Bây giờ em lại nam mô dọc đường

4/3/2016

Wednesday, March 2, 2016

THÁNG BA Ở SÔNG KINH THẦY

( Tặng bạn lính Xóm Chài Trên sông)

Tháng ba đi về phía đông
Bạn lính xuống sông nuôi cá
Vườn nhãn hoa chưa kịp nhú
Đồng xanh hẹp dưới nhà lầu

Ong vẫn chòng chành trên đầu
Bè tanh những chân thương lái
Dốc sông cát te tở nắng
Chúng tôi chòng chành ôm nhau

Những mày tao những lo âu
bọt tan theo tàu hút cát
Cũng là mưu sinh sông nước
Có thằng là “ Tặc ‘’ thằng không

Tặng nhau trên nghiêng ngả sông
Những thơ những văn những nhạc
Choàng tay tanh ngòm mùi cá
Cần lao vàng nắng ban trưa

Con sông Kinh Thầy rất xưa
Đâu còn cánh cò chớp trắng
Sóng vẫn trôi về miền nắng
Hồn quê hồn Lục đầu Giang

Chỉ là chuyện đời chuyện lính
Cho nhau dĩ vãng mà thôi
Ra về mà sông hát mãi
Chòng chành bè cá bạn tôi

( 3/3/2016 NAM TÂN - NAM SÁCH)

Sunday, February 28, 2016

Tháng Giêng

Tháng Giêng 1

Về quê đi anh
Gửi tóc bạc lại thị thành
Về với em rau vườn nhà mùa này mướt mướt
Chim chìa vôi tung tẩy mạ vừa lên

Về quê đi anh em ủ rượu vại sành
Ngồi đỏ lửa, nước rượu đầu nghiêng hai đứa
Cháu con say ngủ
Chúng mình nhìn nhau nghiêng ngả bếp tháng giêng
Má em hồng phải lửa hay không?
Rượu cất đêm nay, bếp quê nôn nao lửa
Mấy chục năm xa mẹ
Đêm tháng giêng như thể mẹ cũng về

Em nghe ngoài đê
Sông đầu năm đã lũ
Củi vớt một mùa đun hai năm vẫn đủ
Về đi! anh ấm cả bốn mùa
------------------------------------
Tháng Giêng 2

Rằng về đi hội tháng giêng
Mình ơi cái rét chân hiêng than hồng
Nhà em củi vẫn chất chồng
Ngoài đê em đánh rạ đồng mấy cây
Giong giềng loe búp hây hây
Có người năm ấy cầm tay xuống đò
Một câu buông vạn câu chờ
Mấy mươi con nước qua đò nhà em
Về đi xem hội tháng giêng
Trẻ con yếm đỏ làm em thẹn thùng
Về đi, anh có về không
Còn phiên chợ nữa cạn lòng sang hai
Tháng giêng Bính Thân

28/2/2016

Nhớ Mùa Mưa


Ta cuối đời thương nhớ thế mùa mưa
Trời sầm sập những là nước mắt
Nắm cơm thiu trong hầm nhớp nháp

Có người bạn nào hát khẽ điệu chầu văn

Pháo bắn trong mưa lẫn vào sấm ùng oàng
Đêm ấy chạm má ai mặn thế
“Quê nhà mẹ cấy mùa chưa hở mẹ?”
Đồng đội viết thư rồi lại thôi

Mùa mưa đi chậm như trèo núi trèo đồi
Đánh trận chẳng có mùa chôn bạn hi sinh cũng thế
Nấm mồ mùa khô bụi vàng cả gió
 
Mộ mùa mưa nước đỏ cả cỏ xanh

Ơi những đồng đội tôi đã về với ruộng đồng
Tháng sáu mưa rào đêm soi ếch
 
Chập choạng thân già sấm chớp 
Nhập nhoè nhớ mùa mưa rất xa

Bài thơ trong hầm ngày xửa ngày xưa
Bài thơ thủa đánh trận không hề tiếng súng
Người lính già nhớ về quê cũ
 
Làm thơ chỉ những vợ và con

…Có phút nào rảnh rỗi một chiều mưa
Vá tấm áo thương đời em vất vả
 
Rồi khẽ hát một bài ca dao cũ 
Thương em chín nắng mười mưa
Xa chồng vất vả sớm trưa tối ngày…*

Ở chung cư này mưa cũng chẳng hay
Chỉ thấy miên man mây bay qua khung cửa
 
Mùa mưa xưa ! Tây Nguyên ơi mưa nhiều thế
Để bây giờ thương thế tuổi trẻ ơi

28/2/2016


Tuesday, February 23, 2016

NGÀY ĐẦU ĐI ĐẠI HỌC



Tôi nhập trường ĐH CƠ ĐIỆN vào đúng những ngày Bác Hồ mất. Chúng tôi 5 đứa từ Yên Bái lần đầu tiên xa khỏi làng. Cứ theo chỉ dẫn trong giấy báo nhập học mà đi. Chiều 5 tháng 9 tới Đông Anh. Chập tối đến Lưu Xá. Hỏi đến xã Tích Lương rồi lại hoỉ thôn Cầu Thông. Có nắm cơm không dám ăn. Giữ khư khư trong túi. Xập tối, sao li ti trên chập chùng đồi bạch đàn. Cảm giác xa mẹ và vùi vụi trên một cánh rừng khiến đứa con gái bật khóc. Thằng Nhuận hơn tuổi bọn tôi nên cứng cáp hơn. Nó bảo chúng mày ngồi đây tao đi tìm chỗ nào có lửa đèn tao hỏi. Nó đi, chúng tôi ngồi ven đường đầy những bụi mưa bâng khuâng chênh chao. Thỉnh thoảng có chó sủa. Chó sủa hướng nào thì quay nhìn về bóng đêm hướng ấy. Hai tiếng sau có bóng đèn nhập nhoè. Hai người đi với một cây đèn bão. Thằng Nhuận đã về cùng với một người đàn ông cao lêu nghêu sách đèn bão nói giọng nam bộ. Người ấy vác ba lô hộ cái Hoan rồi nói. Các em mệt không , đi luôn nhé kẻo khuya rồi. 

Chúng tôi đi bộ chừng một tiếng đồng hồ hết đồi bạch đàn này sang đồi sắn khác. Chúng tôi vào một cái nhà lợp phên nứa tường trát đất có ngăn từng phòng bé tí xíu. Người đàn ông nam bộ bảo, đây là bộ môn toán của trường. Các em cứ nghỉ lại đây mai làm giấy tờ tính sau. Một vài thầy nghỉ hè chưa lên, đừng nghịch sách vở các thầy.
ôi thì ra chúng tôi được dẫn vào nơi các thầy dậy đại học. Đêm ấy mệt, ngủ ngon quá. Ngủ ngay bên cạnh những sách vở cao siêu toàn là tiếng tây. Hôm sau thầy nam bộ gọi chúng tôi…dậy đi các em . Phòng bên có tiếng đàn ghi ta. Một thầy đang hát bài hát về Bác Hồ trên tờ báo NHân Dân. 
Chúng tôi ở nhà bộ môn toán 3 hôm rồi về lớp và thi kiểm tra. Thằng Nhuận không đậu phải về quê. 4 đứa chúng tôi thì 3 đứa khoa Máy một đứa khoa điện. Ba thằng con trai chúng tôi đến năm thứ 2 đều đi bộ đội vào Nam chiến đấu và đều sống sót trở về. Cô bạn gái ra trường năm 74. Còn chúng tôi ra sau 5 năm. 
Gần nửa thế kỉ sau bỗng dưng nhớ . Thầy đánh đàn ghi ta một hôm mang một cái chậu giặt tôn hoa đưa cho cái Hoan và nói, em dùng cái này mà giặt đừng giặt bằng cái chậu men kia. 
Lúc ấy mới lớn chả biết gì. Cứ nghĩ thầy ưu tiên con gái có biết đâu là thầy biết nó phơi mấy miếng xô trắng ngoài gốc bạch đàn. Lại nhớ có thầy trẻ ơi là trẻ. Hỏi thầy bao nhiêu tuổi thầy bảo thầy 22. Thầy rủ, đi ăn cơm bếp sinh viên đói lắm, tối về đi ăn sắn luộc nhà bà Bút với thầy. Rồi thầy nói khẽ, Cái thầy cao lêu nghêu người Nam Bộ là tổ trưởng bộ môn đấy. Thầy ấy là bộ đội chiến đấu ra tập kết đấy.
Chúng tôi nhìn các thầy như những người hành tinh khác. Các thầy cũng khổ mà sao thầy nào cũng dễ gần. Các thầy nói với nhau bằng tiếng Nga. Chiều đến ngồi bên nhau chơi đàn và hát những bài hát Nga mê li.
Bây giờ tôi nhớ thầy trẻ nhất rủ chúng tôi đi ăn sắn luộc tên Hoàng Sỹ Lâm. Thầy chơi đàn là giáo sư toán học Nguyễn Trần Nhu. Người thầy đi bộ hai tiếng trong đêm tối đón chúng tôi lỡ đường đêm ấy tên là Nguyễn Cao Thăng. Tôi không biết các thầy giờ ở đâu có còn khoẻ không. Thưa các thầy, Chúng em vẫn nhớ các thầy. Nhớ lắm!

23/2/2016

Vợ đi xem thơ



Qua rằm rồi em ơi
Thơ cũng bay về trời đỏ những cái đèn lồng trong giá rét
Năm nào chả thế 
Thơ bay lên là gió bấc lại về

Túm tụm vỉa hè
Chụp ảnh nhờ sướng và tự sướng
Ông đồ anh đồ nộp tiền chỗ ngồi quyết thu đủ vốn
có những nhà máy thơ vốn liếng hao gầy
Các nhà thơ má đỏ hây hây
đổ về lòng chan chứa

Qua rằm rồi em ơi
Thơ lại về Yên tử
Tin nhắn nam mô giữa mây trời thiền tự
Binh bong em gọi về
cáp treo ghê ghê
Thơ bung biêng non nước