Tuesday, April 3, 2018

Ba mươi tết trên đỉnh Trường Sơn


Bốn ngày trong mưa, ngày thứ năm trời nắng mà lại nắng rất vàng. Giao liên bảo đây là trạm 5, ngày mai các ông sang đất Khăm Muộn rồi. Thì ra là bốn ngày hành quân lên đến đỉnh núi xuống bên kia núi sẽ là đất Lào. Hôm ấy là 29 tết hôm ấy chúng tôi ngủ trong tâm trạng phấn khích.Thằng nào cũng nói chuyện tết ở quê. Trạm này to, có lẽ vào loại to hàng đầu trên đường dây 559. Ngày hôm sau 30 tết vẫn nghỉ ở đây. Thích lắm. Bãi khách đẹp bởi rừng cây cổ thụ nguyên sinh, suối đẹp và quân thì đông như hội. Thích nhất là gặp một đại đội gái hành quân lẻ. Nghe giao liên bảo toàn là cấp úy toàn là dũng sỹ miền nam ra học lục quân một năm nay trở lại chiến trường. Thảo nào mấy thím ấy khỏe thế, đi cứ phăm phăm ngực cứ như ngực chim cu gáy mà toàn là đeo k59. Chúng tôi đi lấy hàng tết ở trạm .. Mỗi A cử 2 người đi dọc suối. Ối giời đất ơi may cho lũ đi lấy hàng gặp đại đội nữ sĩ quan tắm. Hơn hai chục tiên nữ trắng lốp láp đang quẫy đạp dưới suối . Họ quát rõ to. Đề nghị các đồng chí không được “ hữu khuynh”. Lũ lính sinh viên cười phá lên. Rứt khoát chúng tôi không hữu khuynh, các đồng chí cứ yên tâm công tác thân thể. Đồng chí nào không quán triệt cánh mạng mọi nơi mọi chỗ là có khuyết điểm với đảng với nhân dân . Rồi lại cười phá lên tay úp cái cành cây bẻ làm lá ngụy trang vào mặt ra điều ta đứng đắn. Các sĩ quan gái cũng cười ré lên. Chúng tôi sẽ quán triệt cách mạng từ đồng bằng đến miền núi cả vùng sâu rậm rạp nữa . Ôi chao , một buổi sáng trên đường Trường sơn tôi nhớ mãi, con đường ra trận vui thế. 
.....

........Đêm ấy 30 tết. Đêm chia tay với cán bộ cấp trưởng dẫn quân để họ ra bắc . Từ đây cán bộ cấp phó lên làm trưởng và hành quân theo chúng tôi tới chiến trường. Khuya , trung đội trưởng Đinh Văn Bệ người tày đến bên võng tôi. Anh ấy 24 tuổi đã chiến đấu ở sư đoàn 312 rồi về làm cán bộ huấn luyện . Anh nói tiếng kinh lơ lớ và rất thân với tôi. Anh nói rất khẽ, mai Luân và mình tạm bịt, mình tặng Luân quyển sổ tay để Luân ghi nhật kí . Rồi anh ngồi lên võng mình nắm tay mình rõ lâu. Anh bảo , chín trừng ác lịt lắm lố. Luân cẩn thện nhé. Hôm sau cuốn sổ tay của anh tôi mở ra có bài thơ anh viết tặng tôi. Lần đầu tiên trong đời có người tặng thơ nên tôi nhớ lắm.
Nghẹn ngào giờ phút chia tay 
Biết sao nói được lúc này hỡi Luân 
Ghi được vài dòng phân vân 
Chúc Luân khỏe mạnh ân cần mai sau 
Giờ đây đôi bạn chia tay 
Mỗi người một ngả lập nhiều chiến công

30 tết trạm 5 trường sơn Đinh văn Bệ .
Sáng mồng một tết, chúng tôi hành quân. Đội hình đến bên bờ suối rộng, cây cầu là một thân cây cổ thụ to đường kính cỡ hơn một mét vắt ngang qua suối. Từng người lên cầu nhận một cái bánh chưng. Họ làm thế để không sót một ai không có bánh. Qua cầu nhìn lại các cán bộ cấp trưởng đứng bên kia suối vẫy tay. Chúng tôi hành quân trong nắng len lỏi lá rừng. Mùa xuân thật đẹp ở Trường sơn nườm nượp quân đi vào. Đại đội nữ lại vượt lên, hôm nay họ mặc quân phục mới họ chen lên một đội hình rất thơm mùi nước lá gội đầu.
Nay đã già, trung đội trưởng Đinh văn Bệ về đâu chả biết.Nếu anh còn sống anh cũng phải ngót tám mươi. Trong đội hình mấy chục sĩ quan gái tắm suối hôm ấy ở trạm 5 nay đã thành bà già ngót bẩy mươi ai còn ai mất. Chiến tranh cho những người xa lạ xích lại gần nhau, nắm lấy tay nhau gọi nhau đồng chí, rồi lại xa nhau, thoáng sống đấy rồi lại chết đấy, vừa gặp nhau quen nhau đã chết, li biệt gặp gỡ cứ thành điệp khúc, hợp tan. Chỉ có màu tết, màu nắng ở Trường sơn thì mãi mãi còn, tiếng cười trai trẻ từng đêm khua vào kí ức những người lính năm xưa, khua rấm rứt trong chúng tôi những người đem tuổi trẻ của mình gửi ở chiến trường .


15/2/2018

Ăn sáng ở quê .


ăn sáng ở quê nghe thấy cả sương rơi
Nghe thấy cả tiếng mẹ cho gà ăn thuở trước
Nghe thấy mình gọi nhau đến lớp
thời đạn bom rơm khâu mũ đường xa

ăn sáng ở quê ngồi bệt trước hiên nhà
Con chim sâu nhảy chập chòi lên cành ớt
Níu hái quả cành chân chim đắng đót
Mắt già cười lên cay cay

ăn sáng với quê sáng nay
Mấy chục năm cứ long dong mũ áo
trước mái hiên ta chả còn thị thành huyên ảo
ai gọi tên nghe cũ ở ngoài đường

Thuở xanh xao khoai ráy giữa mùa màng
sáng nay khoai thơm vào tiếng con chim khách
Ơ ta hóa xa lạ sao? giữa thềm nhà vại nước
Có nước mắt mình ngày ra đi

Nay tháng năm lam lũ dắt ta về
Ngồi bậu cửa đợi mẹ ta không về lại
Quê thừa đất thừa bao dung đủ lòng nhân ái
Bên bờ ao ta soi mặt vào quê
20/2/2018 NTL

Còn lại mùa xuân


Sau những sô bồ phồn thực sô bồ tinh thần rất mùa xuân
Ta còn lại một tí teo lúc khuya khoắt Hà Thành ngáp ngủ
Ta thấy mình rất là nhiều khuyết điểm
Không giống ta ngày xưa đi làm về muộn kẽo kẹt giữa đêm xuân

Chiếc xe đạp ướt má
Xuân lạnh tung teng cái cạp lồng
Mặt môi âm ấm
Ngày mai nhớ dặn vợ xếp hàng mua phiếu đậu
Bếp chiều thơm ngây ngây

Một mình ra đường cái đêm Thần tài.
Ngày xưa nghe tiếng chổi tre tiếng rao hiền như hàng sấu
Mùa xuân này Hà nội không có thế nữa đâu
Mùa xuân về thế giới phẳng
Phẳng nôn nao

Ta đi mùa xuân cũ
Khói sương
26/2/2018

Xin lỗi mùa đông


Xin lỗi em yêu mùa đông
Bỗng dưng quên em nhớ mẹ
Ước chi mẹ sống thêm qua thời khốn khó
Áo ấm đi bên ngoài ước mong

Đến tận cuối cuộc đời chân nứt nẻ
Mẹ mang bùn khô thơm đến tận bây giờ
Những cuộc nhậu thị thành có bóng người đàn bà ngang qua ngoài cửa
Chờ lượm lon bia
Thông thốc gió lùa trên phố
Thời của mẹ gió mùa nào cũng rách

Mùa đông lạnh đến bao nhiêu không nhớ nữa
Chúng con tranh nhau được ôm mẹ suốt đêm
Tiếng con trâu rét dậm chân
Mẹ xoay ngược xoay xuôi để công bằng bốn phía
Sương muối ngoài mái lá
Dệt những chân chim

Mùa đông gặm lam nham ô cửa
Mùa đông tím bèo ao cũ nhà ta
Mộ mẹ cha xa xót cuối đồng
Có những con cò so chân lội trong bùn thẫm
Mùa đông quê có hồn hơn ngoài phố
Rét ở phố phường gầy xác xơ
5/3/2018 

LỄ CHÙA THÁNG GIÊNG.


Em khăn choàng mờ sương tháng giêng
Khói hương dâng cõi mây trôi nghiêng
Tiếng gió tiếng mưa mơ như tiếng mõ
Gió lễ thinh không nam mô nam mô

Hoa nhãn rắc tơ hương thơm đêm chùa
Đừng mưa đừng mưa nắng lên như tơ
Chòng chành chòng chành ong quê làm thơ
Như ngày anh đi em về ngẩn ngơ

Tháng giêng tháng giêng em đi lễ chùa
Anh đi về phía rừng xưa thay lá
Hoa lau trên 1015 trắng quá
Em đến chùa nào gửi nam mô nam mô

Bốn mấy năm hoa cỏ chúng sinh
Bốn mấy năm tiệu độ thiền linh
Tháng giêng tháng giêng hoa lau trắng quá
Anh về miền hoa cỏ bạn anh …hi sinh.
12/3/2018

VIẾT LẠI TỪ CUỐN NHẬT KÍ NÁT NHẦU


Thông thường sau bao nhiêu năm tháng chiến trinh lính cũ gặp nhau hay “chém gió”. Cũng dễ thông cảm cho các lính vì chúng ta chỉ “chém” với chúng ta thôi mà. Tỉ như chỉ có một trận đánh, một cái xe tăng mà vài chục anh kể về nó đến nỗi nghe đến nó người trong cuộc thấy lạ hoắc.
Hồi kí đừng lấy tư tưởng hiện đại mà viết. Viết thế là vứt. Là áp đặt. Chuyện áp đặt cứ nghe mấy ông CCB kể chuyện là thấy. Các ông ấy cứ mang cái hiểu biết bây giờ áp đặt vào ngày xưa thế là thành ra CHÉM GIÓ. Chứ nếu các ông ấy cứ đàng hoàng ta là lính thì ta kể chuyện lính có nhẽ từ CHÉM GIÓ không len đến chân CCB

CHUYỆN TRÊN ĐƯỜNG 7 
26/3/75
« « ………………… » »

Đêm qua là đêm 25/3/1975 . Một đêm hoảng loạn, gần như bủn rủn với tôi. Tôi ghi nhật kí chỉ vài chữ cho nhanh. Rừng chỗ này toàn cỏ tranh và cây khộp. Nóng rang lên, nắng hầm hập mùi khói đạn khói bom, nắng phả hơi bom đạn khiến cỏ khiến cỏ tranh còng rạp xuống. 
Chiều qua lúc chuẩn bị vượt sông Ba. Bãi sông hàng ngàn xe ô tô và hàng ngàn lính địch chen chúc lẫn dân thường. Chỉ có một tiểu đoàn 8 của tôi bao vây đầu cầu ngầm phía bắc. qua sông. Quân ta giá 4 khẩu 12,7 li ở đầu ngầm, vừa chặn địch vừa ngăn dân không cho họ qua sông. NHưng làm sao mà ngăn lại được dòng người hàng chục ngàn dân cuống cuống chen nhau qua sông trên cái cầu ngầm lải chàn rộng vài mét. Hai máy bay địch vụt qua rồi quay lại ném bom vào quân ta. Quân ta dùng hàng trăm khẩu AK và 12,7 li bắn máy bay. 2 cái máy bay bay thấp tẹt xuống lòng sông biến mất . Thế là cảnh hỗn loạn diễn ra, ngay lập tức xuất hiện sắc phục lính VNCH hàng trăm tên vượt qua ngầm. Dân chạy theo, họ gào lên họ rú lên, họ rơi xuống sông họ khóc. ….12, 7 li của c8 bắn ầm ầm xuống nước tôi nhìn dòng sông tóe nước thành vạch dài hệt như chúng tôi ném nắm sỏi ở đầm quê tôi ngày xưa. Súng im bặt. chỉ có tiếng la hét và tiếng khóc. Dòng người tan ra vì rơi xuống sông vì dừng lại và không gian ắng lại. Dòng sông Ba đầy những nổi chìm….

Mặt trời xuống ở phía bờ bên kia. Tôi gặp thằng Dương Cao Bằng cùng khoa Chế tạo Máy với tôi , nó làm A trưởng trinh sát d9. Hai thằng đứng dưới bãi sông . Thằng Dương móc cái túi cát lên có những lá vàng KIM THÀNH rơi ra. Nó lấy chân vùi lại. Nó bảo mày muốn chết thì lấy…Tôi đưa cho Dương 2 cây thuốc CAPSTAN. Dúng lúc tiểu đoàn trưởng Phạm Xuân Hùng của nó chạy tới. D trưởng Hùng bắn hai phát súng ngắn lên giời , hô to :: Tiểu đoàn 9 theo tôi. 
THế là cả tôi và Dương cùng bộ đội cả d9 và d8 lao xuống sông. Chúng tôi lội dưới sông nước đến ngực đến cổ còn cây cầu ngầm thì dân tình chen nhau đi sang sông. Đến bây giờ tôi chỉ nhớ, cây cầu ngầm qua khúc sông Ba cách Củng Sơn vài cây về phía nam là cây cầu chỉ có dân và lính VNCH đi qua để chạy về nam. Tất cả bộ đội của e64 hôm đó đều qua sông bằng bơi và lội. 
Tôi nhớ lắm. Khi chúng tôi qua sông có nhiều xác người trôi qua trước mặt chúng tôi. Chúng tôi gùi sau lưng cả súng đạn , chúng tôi đang cố để không chết, chúng tôi bất lực. Một dòng sông đau thương và bất lực...

Đêm. Tiểu đoàn 8 hạ trại cách bờ sông Ba phía nam không xa. Tôi và một thằng trong tiểu đội đeo súng quay lại bờ sông. Hai bờ sông chỉ thấy nến và những nhang cháy rợn người. Tiếng khóc tiếng gọi cha gọi mẹ gọi con rền rĩ . Chúng tôi hoảng quá chạy quay về. Đêm ấy nặng nề . Mặc dù trăng sáng rãi trên thảm rừng cỏ tranh và rừng khộp. 
Sáng hôm sau, 
tức là 26/3/75 Nắng lắm . Nắng chói chang. Chỉ có tiếng vò vè mấy cái L19 đang hoảng sợ nên mon men rồi im tịt. Tôi giở lô ảnh và thư của lính mà tôi thu được mấy hôm nay ra hong. Chiều qua lội sông cái gì cũng ướt hết , ướt cả đường cà fee và thuốc lá. Tiếc nhất là những tấm ảnh và thư tình của lính VNCH. Sao mà gái miền nam viết thư hay thế. Mình ép một bãi cỏ tranh rạp xuống rồi rải ảnh và thư của họ ra phơi nắng....đúng lúc ấy có một thằng lính VNCH xộc vào . hai thằng cùng hét lên , nó chạy ...

Bây giờ Ngồi viết lại những dòng này tôi bỗng nhớ anh Kiều Thế người Thái Nguyên. Thiếu úy Kiều Thế bị thương ở 1015. Lúc ấy anh là C viên phó c6 d8. Tôi quen anh vì tôi có thời gian lên viết lách ở e bộ với anh. Lúc trưa qua ở bờ sông phía bắc ngầm CỦng Sơn anh gặp tôi trong bìa rừng. Anh túm lấy tôi, này thằng Khuất Quang Thụy nó chụp ảnh cho bọn mày rồi hả. Tao vội sang sông để chụp ảnh quân mình vượt sông đây. Này Luân ơi , bọn mình được vào quân đoàn 3 rồi đấy. Thế rồi anh ấy gói ba lô lội bì bọp qua sông trong khi chúng tôi vẫn ở bên này. Ngày nay cái bức không ảnh hàng ngàn xe ô tô rút chạy qua cầu ngầm CỦNG SƠN mà ai cũng biết đó chính là nơi d8 chúng tôi tiếp cận từ tối 24 và cả ngày 25/3/75. Và bức ảnh bộ đội ta vượt sông Ba trong cuốn ĐẠI THẮNG MÙA XUÂN 1975 của Đại tướng Văn Tiến Dũng là tấm ảnh anh Kiều Thế tuyên huấn e64 chụp. NHiều năm sau tôi cứ thầm nghĩ , việc mình biết có sự thành lập Quân đoàn 3 lúc ấy chả quan trọng gì. Chỉ một điều là mình được biết sớm hơn mọi người nhờ anh Kiều Thế ở ban CHÍNH TRỊ trung đoàn mà thôi. Có thành lập Quân đoàn hay thành lập Tập đoàn với tôi lúc ấy cũng bình thường chả gì đặc biệt. Chúng tôi chỉ cần thắng trận để được về với mẹ chúng tôi .
Tôi viết những dòng này bởi những người tôi viết tên vào đây có người còn người mất. Nhưng tôi cam đoan không phải chém gió. Chuyện đại tá Khuất Duy Hoan chỉ huy 8 người ở lại bờ sông trong đám xe bờ bắc trong hình ảnh dưới đây, ở đó các anh đã cứu thoát hàng trăm người dân khỏi đám cháy xe chiều tối hôm ấy . anh Khuất Duy Hoan ( Hoan Khuất) vẫn còn ở HN. 
Cũng trong những ngày này một người bạn tôi gói trong ba lô 8 bao thuốc chỉ để gặp tôi trên đường 7 để cho tôi kèm theo thỏi cao để tôi đủ sức đi bám địch. Bạn tôi là Đinh Ngọc Sĩ ( Dinh Ngoc) Chuyện tôi và Hoàng Minh Dương đứng bên bờ sông Ba thì anh Phạm Xuân Hùng khi làm đến Tướng Tư lệnh quân đoàn vẫn nhắc lại. Anh từng nói : Tao nhớ hai thằng mày moi lên rất nhiều vàng bên sông Ba nhưng không lấy, mà bơi qua sông cùng tao. KHá ! 
Tôi còn trang nhật kí nát nhầu và còn những hương hồn bè bạn tôi hi sinh trên đường 7. Họ sáng trong veo veo. Chúng tôi không bao giờ chém gió cũng như không bao giờ ăn theo những kẻ vay mượn kí ức mà chém gió .

Tôi đã quay về đường số 7 đi một mình từ Cheo Reo qua Phú Túc xuống Củng Sơn về Tuy Hòa. Tôi buồn ngút ngát trên con đường đầy lâm tặc và bụi đỏ. Tôi đứng bên cầu Lệ Bắc gọi Tên Minh Bãi Cháy. Tôi ra bãi Đông Tác, gọi tên Đàm Việt Hùng Cao Bằng. Tôi vào cửa hầm Đèo Cả gọi tên thằng Độ thằng Đàm. Gọi tên anh VÕ Liệu và thằng Bế Thanh Bình Trà lĩnh Cao Bằng chết ngay trên đường 1....
Với họ , những người đã hi sinh chúng tôi thật bé tí.

26/3/2018

Sài Gòn tháng Tư


Bây giờ lại đến tháng Tư
Đầu ta thì bạc lời thơ thì buồn
Trắng như thể đóa loa kèn
Long dong suốt cả phố phường thủ đô

Ta về tìm lại giấc mơ
Cái ngày xưa ấy làm thơ yêu người
Người giờ tuổi đã sáu mươi
Người đi mang đến cuối trời ngày xưa

Tháng tư đội súng qua đò
Hỏa châu rơi sáng phía nhà của em
Tháng tư bắc tháng tư nam
Lòng yêu, yêu đóa loa kèn phố đông

Người ơi trắng những lạnh lùng
Nắng hồng ấm nhụy nỗi lòng mùa xa
Sài gòn ơi , Sài gòn xưa
Dòng sông tím những bài thơ đâu rồi

2/4/2018