Sunday, April 7, 2019

Mộc Miên


Tôi có một bài thơ viết về Đồng Văn lâu rồi. Lỡ hẹn mãi . Mấy năm nay vì sức khỏe không còn tốt nữa khiến ngồi nhà nhớ da diết. Nói Đồng Văn cho nó vẻ văn học thôi thực ra tôi mê Mèo Vạc vì cái sù sì hiểm trở của nó. Tôi mê những bông hoa đào Mèo vạc to như cái hoa tai gái Mèo. Những cái hoa tai như làm bằng băng tuyết ánh hồng như máu trong sương. Các bạn của tôi, các bạn có đi nhiều lần trên đèo Mã Pì Lèng mà chưa một lần bạn rẽ xuống sông Nho Quế rồi ngược đường lên Bản Phùng. Bạn chưa từng dọc theo sông vào tháng 3 để nhìn hoa gạo nở đỏ oi theo dòng xuôi về tận cuối sông để nhập vào sông Gâm bạn chưa thể hiểu hoa Mộc Miên, thứ hoa cánh buồm màu máu. Ngày xa xưa đôi trai gái yêu nhau tha thiết ở trên cao nguyên đá. Đêm đêm họ thổi khèn cho nhau nghe cho đến khi đá lên mồ hôi lạnh ngắt mới trở về nhà. Cao nguyên đá năm ấy khô hạn vô cùng . Bao nhiêu thú nuôi và người chết vì khát nước. Cả một vùng hạ giới đá xám bốc hơi nghi ngút. Chàng trai nói với người yêu, anh sẽ lên giời xin giời mưa xuống cứu lấy nhân gian. Cô gái biết rằng người yêu một đi sẽ không trở lại nhưng vì để tồn sinh dân lành nên họ đành xa nhau . Ngày chia tay đôi trai gái đứng trên đỉnh đèo Mã Pì lèng . Họ ôm nhau và mỗi người cắn vào ngực người yêu rồi nuốt lấy dòng máu người mình yêu dấu rồi chia tay. Sau bao nhiêu khó nhọc chàng trai lên đến thiên đình. Ngọc Hoàng xúc động vì tấm lòng chàng trai mà làm mưa cho cao nguyên đá. NHưng cũng từ đó chàng trai được giữ lại trên Thiên đình làm thần mưa . Nỗi nhớ người yêu khiến chàng trai mỗi lần vén mây nhìn xuống hạ giới là khóc. Nước mắt chàng rớt xuống thung lũng chân Mã pì lèng làm thành những cái cây có gai mọc cao to bên dòng sông hun hút. Kì lạ thay thứ cây gai xù xì đó mọc ra những bông hoa đỏ như máu . Mỗi cánh hoa như một cánh buồm nhỏ . Môt thứ cây thô thiển mà có một loài hoa mềm mại quyến rũ như vậy nên mang cái tên Mộc Miên
Con sông chảy đến đâu đôi bờ nó lại mọc thứ cây này. Càng về phía nam nó càng to và hoa nó nở đúng vào dịp tháng ba . Tháng ba là tháng giáp hạt và cứ tháng ấy dân lành chỉ nghĩ sắp có gạo mới mà lòng khấp khởi mừng vui. NHìn hoa là nghĩ sắp có gạo mới nên hoa này mang tên hoa Gạo. Cây Gạo cứ mọc ven đê , ven ngòi ven suối và hiên ngang với nắng gió dù lá ít hơn hoa và thân cây mốc thếch.
Con sông từ cao nguyên đá phía bắc không chịu dừng ở miền xuôi . Nó chảy tiếp len lỏi qua cả dãy Trường sơn vào cao nguyên miền trung. Ở đây, sông lại gặp những người H” mông nhưng khác chi của mình đang sinh sống. Thế là những cây Mộc Miên không chỉ mọc ở ven sông nữa mà được người Êđê, Bah Na , Gia Rai mang về trồng ngay ở đầu bản mình. Họ tin rằng chỉ có cây Pơ Lang to cao như thế thì người con gái mới trèo lên để nhìn thấy người yêu mình ở trên trời. 
Lúc trẻ trai, tôi dâng trọn những năm đẹp nhất của đời mình cho Trường sơn. Thứ hoa tôi thích nhất là Pơ Lang. Cây pơ lang cứ đứng ở đầu bản như thể một chòi canh của dân làng Tây Nguyên. Mãi rồi tôi mới hiểu thì ra đấy là nơi những cô gái trong làng trèo lên ngọn cây cao vút đầy gai sắc để nhìn người yêu . Ôi thì ra tình yêu đẹp bao giờ cũng chông gai đến vậy. 
CÓ lẽ , nói đến Pơ lang tôi phải quay trở về ngọn nguồn sông Nho Quế và cái tên Mộc Miên . Tháng này dòng sông Nho Quế xanh ngắt soi bóng hàng trăm hàng ngàn cây Mộc Miên hai sườn núi cheo leo hun hút . Ngắm hoa rừng mộc miên ven hẻm sâu Tu Sản kì thú và thăm thẳm từ hồng hoang mà hiển hiện ngay bây giờ. Nếu bạn lên Mèo Vạc rồi sang qua sông đi lên bản Phùng bạn sẽ gặp cả sườn núi rưng rưng đỏ Mộc miên bạn nhé

NTL tháng 3/2019

LỜI HỨA THẬM THÌNH.



.
( lấy vợ 40 năm chưa đưa vợ lên đền Hùng )
Rồi anh đi với màu mưa cũ
Chút ây Thậm Thình nay đã lâu
Thủa có con đường ngã ba đất đỏ 
Tán cọ xòe như tay dang nhau

Thủa có mình thôi đi về quê
Lâm thâm má ướt cả dáng đê
Bết màu đỏ lên áo quần bịn rịn
Có người bỏ Hà thành theo chồng lơ ngơ

Qua mùa măng bao mùa nắng ả oi
Lời hứa đưa em về thăm đền Hùng xưa ơi
Thế mà đã 40 năm rồi đấy
Lần lữa cuộc mưu sinh, thế thôi

Có người nhất định không lên đền Hùng
Chỉ chờ chồng , về dốc ngã ba Thậm Thình 
Có nhẽ nào ta lại thở dốc
Ngày đầu đưa em về không?

sắp đến mùa giỗ tổ 10/3 .
NTL
2019

RỪNG ĐÓI - CUỘC HÀNH QUÂN ĐI TÌM Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI -Nguyễn Hoàng Đức

RỪNG ĐÓI - 
CUỘC HÀNH QUÂN ĐI TÌM Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI

(Viết về tiểu thuyết “ Rừng đói “ của nhà văn Nguyễn Trọng Luân )
- Nhà thơ Paul Nguyễn Hoàng Đức

Tác giả Nguyễn Trọng Luân là một sinh viên khoác áo lính đi chiến trận hồi những năm bảy mươi thế kỉ trước may mắn trở về vừa cho ra mắt cuốn tiểu thuyết ngót hai trăm trang.
Ngôn ngữ của tiểu thuyết rất chân tình, mộc mạc, nhưng không hề thô sơ hay thiếu tinh tế, trái lại chúng rất nhuần nhuyễn , kỳ công , tỉa tót , trau chuốt …thể hiện một ý chí và ham muốn viết được một tác phẩm kể lại chuyện đi chiến đấu của đồng đội và bản thân, vẫn đau đáu bên mình hết mùa mưa này qua mùa mưa khác rồi hết đông tàn đến xuân sang .

Thời gian nặng nhọc trôi bởi vì thời gian với người lính là lẩn tránh, chui rúc, hành quân trong rừng , ăn sắn qua ngày, muỗi như trấu , sốt rét rình rập khắp nơi, mỗi cơn sốt có thể cướp đi một đồng đội , rồi lâm trận bom rơi đạn nổ tứ bề …còn mấy ai sống sót lành lặn trở về . 
Tất nhiên với con người chả có gì hệ trọng hơn với sinh- tử cả, cái mà triết gia người Pháp Jean Paul Sartre viết : “ Cái chết là thất bại tuyệt đối của cuộc hiện sinh “ . Tác giả Nguyễn Trọng Luân tự cho mình may mắn hơn nhiều đồng đội đã ngã xuống hay bị thương . Ông trở về từ chiến trường, học tiếp đại học , rồi ra công tác ngành thép Việt Nam , trở thành nguyên giám đốc. Ông ám ảnh canh cánh bên lòng day dứt mãi khôn nguôi , để rồi một ngày ông quyết định cầm buts viết về cuộc hành quân của đòng đội với mình. 
Triết gia Sartre nói “ Tình yêu chỉ đẹp lúc khởi đầu và khi kêt thúc ngoài ra mọi thứ chỉ là sự thêm vào “ . Nhà văn Nguyễn Trọng Luân không lựa chọn cuộc chiến những phút giờ lâm trận hào hùng bom rơi đạn nổ , mà ông chọn lúc hành quân thầm lặng, chẳng khác gì những chàng trai lần đầu tiên thổn thức đứng đợi người yêu nóng ruột như thể thế gian đang bị rơi vào bất động . Ở đây có thể nói, ông đã lựa chọn cái gọi là “ tiền cuộc chiến” hay “ tiền lâm trận” như người đời vẫn bảo, “ Chuẩn bị tốt là thành công một nửa” ông lựa chọn thời điểm sử soạn này như một cuộc chuẩn bị cho các chiến dịch cũng như một hiến dịch xuyên suốt cuộc đời. Đó chính là cuộc sống tiếp diễn với dự án của tinh thần sau chiến cuộc.
Trong Tác Phẩm tác giả rất biết khai thác cái sở trường của mình là một sinh viên , cùng nhập ngũ với các sinh viên các khoa các trường khác . Tác giả đã khai thác những cuộc trao đổi chuyện trò của lính và thấy rõ các đề tài của cuộc sống khai lộ và đúc rút thành triết lí nhân sinh. Có thể nói giản dị hơn , tác giả là một cây bút có học , viết văn dựa vào tri thức mình có chứ không viết theo lối bản năng lặn lội nên cách tả cảnh của tác giả khá đơn giản nhưng bao hàm lối quan sát độc đáo và kỹ lưỡng. Chẳng hạn “ Đêm chìm như buông một tảng đá mặt ao nghe cái bũm rồi lặng ngắt vô định ….” Hoặc “ …Chả biết có đất nước nào như thế này không. NHững cánh rừng nườm nượp con trai mới mười tám đôi mươi đêm nào cũng nằm nghĩ ngợi về cuộc đời…” ( trang 14) 
Hay . “ Đêm thùm thũm trên những mái tăng và sương ướt nhâm nhấp võng. Rừng èo ọt gió như thể là rừng đói .” 
Trong câu văn trên tác giả tả thật khéo léo cho cả khung cảnh đại ngàn vào trong tâm lí chủ quan của mình. Rừng rõ ràng không đói . Nhưng cái đói của những người lính trẻ chỉ có khẩu phần ăn hai lạng gạo một ngày , không có thức ăn có dinh dưỡng cao. Và họ đói, để thấy rừng cũng đói theo mình. Một câu văn giản dị thế mà ẩn tàng bên trong một trải nghiệm rất sâu. 
Triết gia White Head nói một câu nổi tiếng : “ Cuộc phiêu lưu của vũ trụ khởi sự bằng mộng và gặt hái cái đẹp bi tráng “ Nếu giấc mộng hay ý thức hoặc dự định của con người không mở màn lập dự án thì con người làm sao có thể dấn bước đến miền đất hứa ? cuộc hành quân của tác giả Nguyễn Trọng Luân và đồng đội mở màn cũng là cũng là một giấc mộng lãng mạn về chí khí nam nhi.

Tác giả viết 
“ Khi khám lại sức khỏe khối thằng bị cho quay về thì lại khóc, lại xin đi chiến trường cho bằng được. Đằng sau chúng tôi là một thứ kỉ cương dòng họ gia đình là nụ cười ánh mắt bạn bè cùng trường , là nỗi kinh sợ bị xã hội dè bỉu khi mình không tham gia vào công cuộc kháng chiến của dân tộc.” ( trang 28) 
Sau danh dự , tác giả đi vào triết lí “ cái đói” . Đó là cuộc sống sinh thể đang cồn cào day dứt mỗi giờ “ A trưởng Lan quát to :….Không nói chuyện cứt đái nữa . Nói chuyện khác cho đỡ đói đi…” và ….“ Bao lâu nay toàn chỉ cắm đầu vào kiếm cái cho vào mồm . Rồi lại lo hành quân sốt rét . Con người nó đổ đốn chả nghĩ ra cái gì tốt đẹp cả . Buồn thế. CHả biết nay mai về mặt trận đi đánh nhau có khôn ra hay không? “ ( Trang 53. ) 
Rồi triết lý về miếng ăn một cách trực tiếp và mạnh mẽ hơn “ 
" Chả tầm thường đâu . Mọi thứ bắt đầu từ ăn. Ăn để lớn. Lón để đi học. Học để đi làm. Làm để ăn, Ăn để sinh con đẻ cái . Con cái lại ăn…” ( trang 59) 
Sau triết lý về ăn là triết lý về yêu . 
“ - suỵt ! Có tiếng con gái ….thế là ai cũng nắn lại mũ, ôm mớ rau cho ngay ngắn. Cái sự làm dáng trước đàn bà của thằng đàn ông là bản năng, nó chả cần không gian đẹp hay ai phải dậy dỗ ..ngay cả khi hiểm nguy chết chóc cứ có đàn bà là đàn ông bỗng nhiên phải đĩnh đạc đàng hoàng . Thượng đế dạy thế .” ( trang 63) 
Trong đơn vị đó, người lính còn sống trong các giá trị văn thơ và dùng vẻ đẹp của ngôn ngữ để cải thiện không khí buồn tẻ cũng như nâng cao phẩm giá của mình . Chẳng hạn, một người lính thấy chỉ huy nói “ Chết đứng như Hồ Tôn Hiến “ đã không ngần ngại cấp trên mà chỉnh lại rằng : “ báo cáo đại trưởng , chúng tôi cười là …Hồ Tôn Hiến không đứng như trời trồng đâu ạ. Từ Hải mới chết đứng chứ ạ” 
Hoặc là những câu thơ để răn dậy khuyên nhủ lẫn nhau : 
“ Đói cơm , đói thuốc đói thư/ Bao nhiêu cái đói không hư được mình.” Trong đơn vị còn xảy ra rất nhiều chuyện hài hước. Như chuyện đổi ảnh của các diễn viên điện ảnh cất trong ba lô để lấy gà lấy rau của đồng bào dân tộc. Chuyện lấy vành mũ tai bèo khâu thành hai chóp cooc xê cũng để đổi gà … và buồn cười nhất khi lính tráng hỏi nhau , tại sao lại có chuyện đem một anh lính ra kiểm điểm trước đại đội chỉ vì anh ta không mặc quần lót. Thì ra quần lót anh ta đã đổi gà để nấu cháo cho một đồng đội bị ốm. Chuyện vui cũng nhiều ,mà chuyện buồn cũng lắm . Như chuyện cả tiểu đội hạ một con mang mong muốn làm bữa tươi cho chiến sĩ Khoái bị sốt rét ác tính sắp chết. Chuyện thật thương và cảm động. 
Cái tài tình trong cuốn sách này chính là đề tài. Thường những người tham gia chiến trận trực tiếp như tác giả Nguyễn Trọng Luân sẽ tìm cách tả lại những trận đánh , những súng đạn khói lửa, mất mát , thương vong của cuộc chiến tạo ra những ấn tượng mạnh. Nhưng có một phương ngôn nổi tiếng rằng : “ Bản lĩnh của con người được rèn luyện trong những biến cố , nhưng tinh thần của con người lại trưởng thành trong im lặng .” Chỉ có trong im lặng , người ta mới suy tưởng nhiều và tạo ra sự chín muồi cho nhận thức . 
Với xuất thân từ sinh viên đại học tác giả cũng như các động đội của mình đã tìm được cơ hội tìm ra ý nghĩa cuộc đời , cũng như ý nghĩa của cuộc chiến ngay trong lúc tiền xuất trận, cũng là lúc hành quân trong rừng sâu im lặng, buồn và đói đến rợn người . 
Xin chúc mừng tác giả Nguyễn Trọng Luân đã có cuốn tiểu thuyết “Rừng đói “ thể hiện sâu sắc chín muồi tư duy con đường ra trận, con đường vào đời.

ảnh :Nhà thơ Paul Nguyễn Hoàng Đức đang phát biểu về tiểu thuyết " Rừng đói "

26/3/2019

HA HA ta lại HA HA !



Hôm nay đá với bạn Xiêm
Mặc dù hơi yếu nhưng tìm cách chơi
Chúng nó chạy cánh tơi bời
Bên ta Văn Hậu Tấn Tài trẻ măng
Chồng biên có những 4 thằng
Các cháu nên nhớ thủ công an toàn
Đình Trọng sẽ rất khôn ngoan
Chỉ huy Hậu vệ đàng hoàng cháu ơi
Quang Hải khôn khéo tuyệt vời
Thừa cơ tận dụng bơm ngòi Đức Chinh
Hoàng Đức với cháu Thanh Trung
Hôm nay sẽ lập chiến công đội nhà
Biết rằng cầu thủ Xiêm La
Mạnh thì có mạnh những mà vẫn thua
Tiến Dũng đừng có ất ơ
Trổ tài bắt cả sút gần sút xa
Ha ha ta lại hơ hơ
Tối nay đỏ rực mầu cờ Mỹ Đinh ( Mỹ Đình )
5 giờ chiều
Trước giờ bóng lăn
26/3/2019

Hoa Giấy Củ Chi




Ta ra ngõ mưa dăng như rây bột
Buồn lênh đênh xuân cứ đánh mất mình
Nhớ quay quắt một mùa hoa rất đỏ
Sau loạt pháo dồn hoa giấy lại rung rinh

Ta lập bập phố phường Hà nội
Tháng tư này loa kèn trắng tinh khôi
Mà day dứt cánh hoa đỏ thắm
Bạn và ta nằm ở mép sông trôi

Bạn ép cánh hoa tươi vào giấy
Cuốn nhật kí thơm hoa dẻ quê nhà
Nay có một bông hoa màu máu 
bạn bảo rằng hoa đó Củ Chi

Trưa lóa nắng trận đánh loang nước mắt
Ta hành quân bạn nằm lại cánh đồng
Hoa giấy đỏ như là hoa đang khóc
Nửa thế kỉ rồi hoa còn đỏ hay không?

Ơi cái đêm con dế khóc chân cầu 
Nắng tháng tư Tân Phú Trung tiếng ve ray rả 
Hoa giấy đỏ con đường xuyên Á
Hoa bây giờ còn đỏ sắc ngày xưa?
27/3/2019

Hà nội chả hơn quê là mấy

Hà nội chả hơn quê là mấy
Những ngày mưa xú uế đến gai người
Quê mình những cơn mưa đầu hạ
Cá rạch bờ , em gái ướt vu vơ

Thơ cũng thế thị thành như men rượu
Thi nhân với thơ rửng mỡ câu từ
Quê cứ vận vào người gieo chữ
Mưa đầu mùa mầm nhú cũng vu vơ
Sáng mưa 4.4.19

Tháng Ba quê




Đã hết mùa măng đắng
Tháng ba trời cao lên
Sông vẫn nằm đợi nước 
Tiếng chim chuyền ngoài hiên

Hôm qua còn mưa lấm
Chân chim ướt luống xanh
Sáng nay loe loe nắng
Khói bếp nhà rung rinh

Có con tàu vừa ngược
Qua đồng xanh nhà mình 
Em có về thăm mẹ 
Mộ chìm vào thanh minh

Tháng ba xanh cao lắm 
Dù mới qua sương mù 
Thế mà như rất mới 
Áo trẻ bừng trên đê

Em bảo về quê cũ 
Hoa trinh nữ tím đường
Mỗi chuyến tàu qua đó 
Lá gục vào yêu thương

1/ tháng ba âm lịch
5/4/2019