Sunday, April 7, 2019

Tháng Ba

Tháng Ba
Phố mưa phùn áo phong phanh dở lạnh dở nồm
Ngày ỡm ờ nửa làm việc nửa chơi nhông
Hoa rồ rộ ven đường đúng vào ngày hôm nay bạn tôi giỗ trận 
Ở Ban Mê
Tóc tai bạc màu rễ cây 138
Ngày này có bao cựu chiến binh nhớ hoa Pơ lang

Đưa cháu đến trường
Ngày mai lớp cháu đi pích ních
Tiền góp cho ban phụ huynh
Cháu mè nheo ba lô không đẹp
Cô giáo diện ngất trời phủ áo măng tô màu mận chín
Nụ cười cô nụ cười cháu dễ thương

Ở phố này nhiều cây soài hoa đung đưa
Những chùm hoa trắng ngà vươn ra hè phố
Biệt thư nào cũng đóng cửa
Ong bay chập chờn
nức nở thơm.
ở phố này đẹp về đêm
Mùi ngô nướng
Có ông già khập khiễng nhớ cao nguyên
8/3/2019

Xóm Bồ Hòn ( phần 1)

Xóm Bồ Hòn 
( chuyện làng - viết cho nhớ quê )

Chả hiểu vì sao lại gọi là xóm Bồ Hòn. Có thể vì cuộc đời của dân ngụ cư nơi đó cay đắng quá hay ở đó xưa kia đã từng có một cây bồ hòn để rồi trí nhớ của dân làng không quên nó? Tôi chẳng dám hỏi ai và có hỏi các cụ làng tôi cũng chịu không biết. Ông nội tôi bảo lúc bé ông đã thấy nó là xóm Bồ Hòn. Mẹ tôi bảo tên Bồ hòn có từ ngày xửa ngày xưa.
Nhưng tôi thì nghĩ chắc xưa kia ở đó có cây Bồ Hòn.

Nhà tôi ở ngoài làng. Đường tàu hỏa đi qua sát vườn. Xóm giữa làng nên gọi là xóm Làng.Từ đây đi vào Bồ Hòn chỉ 3 cây số, ấy thế mà thấy xa lăng lắc. Con đường từ ngoài làng vào bồ hòn thủa bé đối tôi thật bí hiểm . TỪ đường tàu hỏa nhà tôi phải đi qua cầu Ván ( một cây cầu bắc qua con ngòi nước sâu quá đầu người), qua xóm cây Quân , qua dốc rừng Hố đá , qua bóng cây Doi, qua rừng cọ xẻ thì tới xóm Bồ Hòn. NHững cái tên địa danh rõ ràng gắn với thực địa cây cối không sai chút nào. Ngày ấy như tôi đi chăn trâu được rồi thì mới vào tới Bồ hòn còn mấy đứa em há hốc mồm nghe tôi kể cái tràn ruộng lầy và mớ rau đùi ếch rau Tróc này tao nhổ ở Bồ hòn, cái bó củi này tao vác từ Bồ hòn về. Chúng nó nhìn tôi khâm phục như một người anh hùng. Ngày ấy đường vào tới Bồ hòn quanh co lên đồi xuống dốc. Hai ven đường đầy cây chít cây nứa giang dẹ trùm kín. Ngồi lưng trâu là hái được cả quả sảng quả đùm đũm chín mọng. Đang đi họ trâu lại leo lên đồi vặt bứa chín xuống ăn rồi lại đi tiếp. Đi hết xóm cầu Ván , xóm Hố Đá phải qua một vạt rừng không có người ở gọi là cây Doi mới lọt vào một thung lũng biệt lập toàn ruộng lầy lọt giữa những ngọn đồi cao đấy là Bồ Hòn. Tuyệt đẹp là con suối chảy qua xóm này nó như một vệt xanh sẫm sẻ dọc giữa tràn ruộng hẹp nhưng dài. Tre trúc hai bờ suối cong lưng phủ kín làn nước veo veo đầy cuội trắng . Ven nước là bạt ngàn loài cây hạt cườm mãi về sau tôi mới biết đó là cây y dĩ . Thủa bé chúng tôi đã lấy hạt y dĩ già sâu thành vòng cho tụi con gái đeo lên cổ. Con gái quê tôi đeo vòng hạt này ở tuổi 9, 10 . Bây giờ giá mà được một vòng cườm cườm như thế chắc mấy thứ thời trang rởm Hà nội cũng bái đầu. Suối Bồ Hòn có đoạn sâu đến ngang lưng. Chiều chiều buông trâu xuống suối cởi truồng ào ào vơ nắm lá rừng cọ kị cho trâu. Lũ chúng tôi nô đùa té nước vào nhau còn lũ trâu thì nheo mắt phì phì vẫy đập bộ sừng của mình ra điều cũng hùa theo . Với tôi, xóm này có cảm giác tối nhanh hơn ngoài làng. Chúng tôi cố vượt qua dốc cọ sẻ khi trời còn sáng là an tâm chứ nếu nhập nhoạng mà vẫn còn trong cái thung lũng này thì buồn thê thảm, sợ lắm . Chả hiểu ra làm sao lại thế. 
Những chủ nhân của Bồ Hòn cũng là một sự huyền bí với lũ trẻ chăn trâu ngoài làng. Giữa xóm có đến mấy chục mét san sát những bụi tre gai che cho ba căn nhà tâm thâm u u của ông Huy Phạn . Ông già tên Huy trông như nhân vật Trương Thanh trong Thủy Hử. Có lẽ tôi hay thấy bà vợ ông và mấy thành viên cứ đến phiên chợ là gánh củi ra chợ bán. Cả ông Huy và bà Huy đều giống nhau ở khóe mép. Cái khóe mép rất dài. Con cái nhà ấy đến bây giờ đã sang thế hệ thứ ba rồi hai đường nhăn bên mép vẫn dài ra gần mang tai. Kì quái thật. Chả đứa nào dám vào nhà ông Huy Phạn xin nước bao giờ, cứ ngấp ngó trên nương sơn nhà lão mà rình đánh bẫy gà nhà ấy mà không bao giờ gà mắc bẫy. Gà lợn trâu chó nhà ấy cũng bí hiểm cũng khôn ranh như người. Mấy anh em nhà Huy Phạn chả học hành đến nơi đến chốn mà khôn như lợn rừng. Phạn Phí Tế Tam Hinh Hoàn Toàn Quốc …toàn con trai mà con trai ông ấy đến khỏe. Cả bầu đoàn nhà ấy làm nương làm ruộng lầy hùng hục. Mùa nào thức ấy chả thiếu thứ gì con cháu cứ cởi truồng ngấp ngó ngoài bụi tre. Quê hương bản quán ở đâu chịu chả ai biết, chỉ biết ông ấy có mặt ở Bồ hòn từ năm chưa giải phóng Điện Biên . 
Tuy thế, tôi không ấn tượng lắm cái nhà ông già toàn con trai này bằng một nhà rất yếm thế là nhà Cát Toan . Ông Vũ văn Cát hiền như đất chả làm hại ai bao giờ . Có hồi xã phân công ông ấy làm công an xóm ông ấy vẫn hiền. Lúc nào cũng thấy ông ấy vác con dao phát bờ rừng trên vai. Hình như con dao phát ấy mặc định vào cuộc đời của ông, cả đời chỉ căm mặt với rừng với cỏ. Ấy nhưng ông Cát là một nhân chứng cho sự đổi mới đi lên của làng tôi. Tôi đã đọc tờ giấy khai sinh của đứa em tôi sinh năm 1955, có chữ kí của ông. Chữ kí cũng hiền khô và khiêm nhường. Chả là ông Cát chính là một cố nông, một cố nông thật sự không cha mẹ ruộng vườn dắt người vợ yếu rớt chạy giặc lên quê tôi dựng cái lều tá túc trong cái xóm khỉ ho cò gáy này. Cải cách về, ông Cát được mang ra làm "rễ" ngay lập tức . Ông hiền đến nỗi ông chẳng sâu chuỗi với ai, tiếng là "rễ" nhưng cũng chẳng hung hăng đấu tố người nào chả làm hại ai, chả chỉ chỏ địa chủ phú nông nào . Có thể vì ông ấy không biết gì cũng có thể vì ông ấy sợ sệt. Mà những người dân làng tôi đều là chỗ ân nhân của ông ấy nỡ nào ông đấu tố. Họ kể lại mấy kì xử địa chủ , ông Cát được ngồi công tố ông chả mở mồm bao giờ. Ông chỉ mong chóng xong việc để về rúc lên nương cặm cụi sắn khoai nuôi vợ. Lại nói đến bà vợ ông Cát , ông Cát hiền một bà Toan hiền hai lần. Khổ thân bà, cái cổ dài như cò, dài thì yếu, đến nỗi yếu quá nó ngoẹo sang một phía. Bà cứ đi nghiêng nghiêng. Gái trẻ bây giờ được cái cổ cao như bà có họa là ước ao. Ấy thế mà ngày xưa nhìn cổ bà Cát Toan thấy vừa mềm mại vừa yếu ớt. Bà ấy hiền đến nỗi tôi cứ nghĩ bà này sợ dẫm phải kiến phải giun vì thương xót loài vật. Bà đi lập bập nói lập bập đẻ đứa con cổ ngẳng cũng lập bập yếm thế như mẹ. Chỉ vài năm sau hòa bình ông Cát không thể làm chủ tịch xã được nữa. Ông thôi Chủ tịch y hệt như lúc ông được Cách mạng đưa ông lên làm chủ tịch chả hề vui hay buồn. Ngày ngày vẫn như ngày nào ông vác con dao phát rừng trên vai hết ruộng lầy lại nương rẫy vợ con ông thui thủi trong căn nhà lá gần nhà Huy Phạn . Gà lợn nhà Huy Phạn quấy quả trong vườn nhà Cát Toan ầm ĩ nhưng đừng có con gà nào nhà ông Cát sang vườn nhà Huy Phạn mà thoát được về. Họ cứ ở bên nhau tới tận bây giờ, yên ả , như chưa phải phòng vệ chống đỡ nhau bao giờ. Cuộc sống trong thôn dã có ngôn ngữ riêng của nó . Diệu kì thật .
Tôi có một thằng bạn học ở xóm này tên Bình . Nó là con một của ông Lưu và bà Lầu . Người ta gọi bố nó là ông Lưu Bình . Ông Lưu Bình ở hẻo lánh nhất xóm Bồ Hòn . Nghĩ mà sợ , từ nhà nó lội nửa cây số bờ ruộng lầy mới ra đến đường cái quan của xóm . Con đường đi của nhà Lưu Bình toàn cỏ rôm , thứ cỏ rất rặm và ngứa mỗi khi nó cứa vào chân người . Thế mà bao năm nay ngôi nhà ấy vẫn đỏ lửa leo lét trong bạt ngàn rừng rú . Những đêm đi tìm trâu lạc nhìn đốm lửa bếp nhà Lưu bình không thấy vững dạ thêm lên mà lại có cảm giác cô đơn sợ hãi bấy nhiêu . Suốt bao nhiêu năm chúng tôi chưa bao giờ ghé vào ngôi nhà huyền bí ấy . Rồi ông Lưu chết , mẹ con thằng Bình rinh cái lều ra giữa xóm bồ hòn . Từ ấy thằng Bình lại tiếp nghề của bố nó kiếm củi bán mỗi phiên chợ và mua một cút rượu bước thấp bước cao về Bồ hòn . NÓ chả lấy vợ và chả ai nhòm đến nó . Gái làng nhìn nó trên đường tránh né né sang một bên đợi nó đi qua cười he he Bình trỏ bình trỏ ! Chả biết Bình trỏ là gì nhưng cả làng gọi nó thế , cười cợt nó thế và nó cứ là Bình trỏ . Mẹ nó mất đi nó cứ vất vưởng một mình như bóng ma khoác áo tơi . Cái xóm Bồ Hòn còm cõi hẻo lánh cũng như một cái bóng lờ mờ trong sự vận động đi lên của quê tôi , sự quan tâm ưu ái của chính quyền theo đường xa nó rơi rụng dần . Rồi công dân Bình cũng ra đi bằng một đám ma do TBXH xã dứng ra lo liệu . Tôi xa quê đã nửa thế kỉ . Xóm bồ hòn nay vẫn biệt lập như thế . Chỉ có điều dân xóm Bò Hòn nay cũng như xóm tôi mọi thứ bình đẳng mặt phẳng vì đều có in tẹc nét. Lũ trẻ bây giờ đêm xuống đầm đơm đo hoặc gà gáy đi thả lưới cá cũng có thể dòm Ai phôn mà lướt phây nhắn tin nhoay nhoáy. 
Đời thật kì diệu. Chả biết đằng naò mà lần. NHưng xom bồ hòn với tôi vẫn kì bí thú vị 
|( còn nữa )

9/3/2019

Xóm Bồ Hòn (tiếp )

Xóm Bồ Hòn (tiếp )
Ở Bồ Hòn có một tràn ruộng dộc dài đến cả 1 km toàn ruộng lầy gọi là tràn Cọ Xẻ. Tôi cam đoan rằng họ gọi vậy bởi hai dãy rừng cọ hai bên tạo thành thung lúng ruộng lầy này đầy cây cọ xẻ. Cọ Xẻ chứ không phải là cọ Sẻ . Xẻ ở đây là loài cọ lá nó xẻ sâu đến tận cuống. Lá cọ này ít dùng để lợp nhà . Chỉ làm chổi quyet sân thì tốt. Quả nhỏ xíu như quả gắm .
Ở đồng rừng ruộng dộc cứ dốc dần về phía ngòi lớn. Dọc theo tràn ruộng là những con mương nhỏ . Càng dốc về ngòi lớn ruộng càng tốt . Tràn Cọ Xẻ cũng thế cuối dộc là con ngòi Cọ Xẻ to ra và sâu đến thắt lưng rồi chảy xuôi nhập vào khe dõng Vầu khe đầm Ổi. Vậy là qua ba cái ngã ba, suối Bồ hòn cõng theo khe cọ xẻ , hòa nước dõng Vầu đầm Ổi đổ ra ngòi Cầu Ván ngoài làng rồi miên man chảy chừng 15 cây số nữa là ra sông Hồng qua cửa Ngòi Hiêng. 
Tôi đi học cấp 2 chiều về là đi chăn trâu, thả trâu dọc tràn cọ xẻ rồi đi đào măng vầu trộm nhà ông Chí Lập. Được ngọn măng nào là lên gò vơ củi đốt lửa nướng măng vầu. Măng ngọt nướng thơm như mùi mía lùi nhưng bỏng lâu lắm. Bóc ngọn măng nướng nhọ nhem mà má tụi con gái cứ đỏ hồng thơm phức. 
Cuối đồng cọ xẻ là nhà cái Lừng học cùng với tôi. Đó là một ngôi nhà biệt lập bên kia ngòi Cọ Xẻ. Nhà bạn ấy dựa lưng vào một bìa rừng đầy những vầu và những cây mận cây quít. Mùa lũ khe Bồ Hòn, nước tràn vào tận sân, Vườn nhà có thể nhìn cá rạch ngược vẫy vùng thật thich mắt. Sau Những trận lũ như thế nhà cái Lừng lại phơi hàng chục cái nong những là cá suối đã chưng tương thơm phức. Có lần đi học hỏi cái Lừng. Lừng ơi nhà mày nhiều cá thế ? nó bảo bố tao chỉ đứng ở trong hè mà cất chũm cũng được bao nhiêu là cá. Toàn là cá cui cá đục thôi. Nước rút ra ruộng bố tao be bờ đo đơm toàn được tép ván tôm càng. Ăn không hết phải phơi để ăn dần. Ngày ấy sao mà thích thế cá tôm dưới suối dưới đầm gà rừng trên nương gáy ke ke vui tai lắm.
Bây giờ đã sau nửa thế kỉ nhớ về xóm Bồ Hòn thì biết bao nhiêu cái để nhớ. Chuyện đánh bẫy gà rừng, chuyện dựng năng thưa ngăn suối để đặt rão bắt cá, chuyện đặt câu bật dọc suối , chuyện săn cầy , chuyện kéo cuốc … mỗi câu chuyện đều nao nao nhớ một địa danh ngọn đồi này khúc suối nọ và luôn luôn nhớ tới đứa bạn này hay đứa bạn khác còn sống chỗ này hay đã mất ở chỗ kia.

Đoạn cuối xóm Bồ Hòn chính là con suối cọ xẻ qua cửa nhà cái Lừng. Nơi ấy tôi thích nhât cái cối gạo nương nhà cái Lừng. Cái cối gạo giã rất lâu mới được một chầy.. Tiếng chày nghe thì thụp lẫn vào tiếng nước ào ào . Tiếng chầy giã cối gạo nương nghe nhỏ mà vang rất xa kiểu như ngấm vào không gian một cảm giác hiền lành nhẫn nhục. Tôi thả trâu ven gò nhà Chí Lập ngồi bên bờ suối nhìn cái cối gạo nương không chán mắt. Không hiểu sao mỗi lần tôi ngồi đây là có cảm giác buồn buồn bồn chồn hối thúc. Ngay từ hồi ấy tôi đã nhủ lòng mình phải đi thật xa , đi đến những vùng đất mới chứ không thể ở mãi chỗ này mà thì thụp suốt ngày đêm được một cối gạo thanh tao tẻ nhạt.
CHỉ vài năm sau khi tôi học cấp 3 rồi đi đại học xa quê , những con suối con khe tôi vừa kể ở trên đã được Huyện tôi đắp thành cái đập mang tên Đồng Phai lấy nước tưới đồng ruộng cho 6 xã thượng huyện. Cả tràn ruộng Bồ Hòn , tràn ruộng cọ xẻ tất nhiên cả vườn nhà cái Lừng cũng chìm dưới lòng hồ. Mỗi lần về quê chạy xe từ đường 70 qua chiến khu 10 ngày xưa qua xóm Bồ Hòn mới về làng mình là lòng tôi bồi hồi nhìn cái chỗ cối gạo thì thụp đêm ngày, nhìn những vạt rừng mình từng nướng măng nướng sắn, nhìn những lùm hoa mua tím ngắt hiền lành vừa thương vừa buồn . Tôi nhìn về cuối tràn cọ xẻ Chỗ ấy là một đầm nước mênh mông sâu hút. Nơi cánh vườn đầy cam quít nhà cái Lừng ngày xưa là vạt đầm hoa trang hoa súng và những đàn vịt bơi le ve như bơi vào dĩ vãng.

NTL. 12/3/2019

Hoa Dẻ




Dấu nắng vào màu thơm thaỏ
Ngọt ngào mềm cả vào đêm
Thơm cả vào môi vào mắt
Mà tên chỉ là Dẻ thôi

Nắng lắm
Thơm lắm
Hiền lắm
Em rơi vào túi học trò
Bước ra như là cô Tấm 
Thị thành cũng hóa ngày xưa.
12/3/2019

THÁNG BA


Nắng đấy mà mưa đấy
Sáng tháng ba bước ra ngõ
Dẫm lên những hạt mưa phùn đường nhựa
Như bàn tay ông giời
soa lên má có nước mắt đàn bà

Tháng ba
Lát nữa thôi là nắng ấm
Có cái nóng mọc rôm dưới lớp áo rét già nua
Chỉ thấy con mồ hôi bò ở đằng lưng
Còn ở phía trước
Áo vẫn lạnh
tháng ba gió chòng chành cánh ong

13/3/2019

RAU ĐẮNG CẢY


Mẹ tôi bảo, hồi đẻ tôi mẹ ăn toàn búp vông và rau đắng cảy chấm với muối nướng. Có nhẽ vì thế nên lớn lên và tới già tôi rất thích ăn của đắng. Lâu rồi , có nhẽ nửa thế kỉ dân làng tôi không còn ăn muối trắng giã nhỏ rồi nướng bằng than củi nữa. Nghĩ lại vẫn thấy thèm cái mùi muối bị cháy những bữa cơm chiều .
Ở đồi trung du Hạ Hòa quê tôi, cây đắng cảy mọc dại khắp nơi. Lá nó xanh ngắt, xanh hơn những thứ lá cây khác. Mùa xuân trông búp nó non mỡn long lanh sương yêu lắm. Trâu bò cũng kiềng mặt, sâu bọ cũng tránh đường. Chỉ loài kiến đen hay leo lên. Cũng có thể kiến cũng thích vị đắng. Bằng chứng là nếu ta cắn phải con kiến mồm đắng ngắt hăng sè.
Mẹ đi làm , vặt nắm rau đắng cảy rồi vẳn vào cạp quần. Hết ngày làm về nhà dỡ ra, những búp đắng cảy đã tai tái. Chiều mưa phùn ren rét, nồi cơm độn sắn vừa ráo nước, mẹ cho nắm rau hấp ở một góc nồi. Cơm chín rau cũng chín. Ở góc hấp rau những miếng sắn và những hạt cơm cũng xanh lè. Mẹ hớt riêng chỗ nhựa xanh lè ra một bát mẹ ăn, còn chỗ khác không đắng dành cho các con. Mình lớn, nên ăn rau đắng chấm muối cùng mẹ. Thức ăn để giành cho năm sáu đứa em. Rau ăn vào miệng đắng ngoét. Nhai một lúc thấy bùi bùi. Nuốt đến đâu cái đắng nhâm nhẩm xuôi vào cổ, đắng xuống bụng và lúc ấy miệng thấy ngọt. Miết rồi ngửi mùi đắng thế mà thành thơm. Mà rõ lạ. Những thứ đắng, chát chua cay không ăn được thì thôi, chứ ăn được dễ nghiện hơn mấy đồ ngon ngọt.
Một hồi các đồi gò quê tôi,hợp tác xã phá sạch để trồng sắn, trồng chè. Sắn và chè nay chả năng suất nữa, người ta lại phục hồi trồng rừng. Những cây đắng cảy ở ven nương, ven đồi lại đua nhau nẩy mầm vào kì sấm dậy. Già rồi, về quê nhìn những cây rau búp xanh mơn mởn, nay xa lạ với dân làng. Tôi hỏi lũ trẻ cây này cây gì? Chúng nó nhỏn nhẻn, chúng cháu đếch biết (!) 
Lâu rồi tôi cũng không ăn rau đắng cảy nữa. Chỉ thích măng đắng. Khổ nỗi đôi chục năm trước, người Hà Nội chưa hề biết thứ măng này. Ấy vậy mà nay vào nhà hàng là cao giọng gọi, măng đắng chấm mẻ chưng nhé! Thế mới sành điệu. Mấy thứ đắng quê tôi nên hương phết.

Có một năm lúc mẹ chưa mất. Vợ chồng tôi về. Bữa cơm chiều lại thấy có nhúm đắng cảy hấp cơm. Vợ tôi sợ mùi đắng hắc từ đĩa rau. Chỉ có tôi và mẹ nhón từng cọng rau chấm muối nướng. Mẹ bảo, thằng bố cả vẫn thích ăn đắng cảy hả? Mẹ nói âu yếm thế mà tự nhiên nước mắt tôi lại chảy
NTL 13/3/2019

Viết vội tháng hai


Nỗi cô đơn chạy dọc
Hoan hỉ thì chạy ngang
Chỉ có niềm nuối tiếc 
Thì lại chạy song hàng

Tháng 2 chật hẹp thế
Chưa vui đã cạn ngày
Bạn vừa gặp lúc sáng
Chiều vương vào lá bay

Năm nay không mùa đông
Mùa xuân thì không thấy
Chỉ còn hai mùa thôi
Tóc người thì vắn lại

Người thì ở rất xa
Nhớ như là triền cát
Cơn mơ vấp vào đêm
Đêm tựa vào ánh mắt

Tháng hai chật hẹp thế
vắn tiếng cười cuối đồng
vắn như là gặp mặt
Rồi đi rồi bâng khuâng
2017