Thursday, May 7, 2015

Nhớ Tết cũ


Cả một đời thay tã lót cho con
Chỉ một lần con thay áo quần cho mẹ
Ngàn lần khóc mà con không thể
Một lần thôi… tay cha mẹ vỗ về



Tết đến rồi cha mẹ đã đi xa
Căn nhà cũ cháu con nhìn cũng lạ
Chỉ có mẹ cha là không hề xưa cũ
Trong khói hương hiền hậu thế, linh hồn


Tết ngày xưa đứa được áo thôi quần
Lát bánh mẹ chia sáng bừng mắt trẻ
Đêm giao thừa ôm rơm cho trâu rón bàn chân nứt nẻ
Rồi soi đèn, mẹ kéo chiếu ủ chân con


Dắt con đi lối xóm đầy bùn
Đòn bánh đúc gói tím chiều mồng một
Đánh đáo giữa đường nghe rộn ràng chúc tụng
Nén nhang quăn mâm cơm lạnh gian thờ


Tiếc ngẩn ngơ những ngày tết đi qua
Mẹ xám môi ngón tay lùa nhánh mạ
Tết vẫn đâu đây, lá bánh vương ngoài ngõ
Mâm cỗ đầu xuân xa lắc tự bao giờ


Trong đói nghèo mong tết thật ngây thơ
Đâu có hiểu nỗi lo lòng cha mẹ
Lá dong thừa bánh chưng sao ít thế
Quà đầu xuân pháo tép giữ túi quần


Con đường bùn lép nhép tận ống chân
Nay láng trắng bê tông vào tận ngõ
Đi suốt làng ngẩn ngơ tìm chẳng có
Màu trắng nôn nao hoa mận thủa nào


Hương hồn cha hương hồn mẹ ở đâu
Chỉ thấy lúa ngô ngập ngừng quanh bia mộ
Sau làn khói xe về xuôi nức nở
Rưng rưng màu tết cũ đi theo .


Đan Hà mùng 1 tết Tân Mão – 2011


Wednesday, May 6, 2015

THÁNG 5


Chạm vào đâu tháng 5 cũng lên màu đỏ
Bước chập chênh thang gác đổ mồ hôi
Trang nhật kí túa về ươn ướt
Mắt bạn tôi và cả mắt tôi, cười.



Những con chữ không hề có tuổi
Nằm lặng câm trong ngăn tủ hôi rình
Tháng 5 mang ra hong rồi đóng lại
thấy màu hoa đỏ cứ rung rinh


Bức bối tấm áo cháu con mua siêu thị
Những sắc màu cũng vàng vọt hoen mơ
Thì thế tháng 5 chạm vào đâu cũng lên màu đỏ
Để nghiêng đầu bước bước phố thờ ơ


Chả giống giêng hai ngày chật hẹp
Nắng trên hoa mênh mông hở vô cùng?
Ta giở lại một tháng 5 rất cũ
Chạm vào mầu cho hoa đỏ tháng 5 ơi!


Sáng 7 tháng 5/2015


Chuyện ở Làng Á ( phần 1 )



Tôi kể địa danh này chắc các bác 968 về Gia Lai năm 1974 sẽ biết . Đó là làng Á ở bắc đường 19 . Cuối 72 và đầu 73 F320 hoạt động tưng bừng ở đấy . Từ đấy tiến lên Chư rông ràng , lùi ra huyện 4 cũng dễ . Dân ở đây , còn tăm tối lắm . Tôi nhớ là hồi đó E 64 vừa đánh giặc vừa phải giúp dân làm làng bản chống giặc , hướng dẫn đồng bào ăn ở vệ sinh . Khiếp ! nói đến ăn ở thì làng Á ... bẩn khủng khiếp .

Ở Làng á có C huấn luyện cán bộ tiểu đội của Trung đoàn gọi là C28 . Lính cứ gọi là Sĩ Quan Làng Á cho tiện và oai . Đi học Sĩ quan Làng Á khổ gấp mấy lần Lục quân ( ấy là tôi nghe chúng nó đi học về nói lại ). Lí do : đào hầm thật, tấn công thật. Bắn tập toàn đạn thật. Bám địch toàn bám thật (kết thúc lớp học là tổ chức trận đánh một cứ điểm nào đó)...duy nhất ăn vẫn ăn không thật . Đói lắm. Nói vậy nghĩa là trung đoàn sử dụng mầm non sĩ quan này vào những trận đánh ... toàn là chiến lệ thí dụ. Chúng nó kể chuyện làng Á nhiều lắm. Nhưng tôi mục đích sở thị có hai chuyện.

- Chuyện thứ nhất

chừng tháng chín 73. D8 chốt Chư rông ràng. Hôm ấy có đội văn nghệ trung đoàn ( chủ yếu là lính C18 thông tin, chúng nó đông quân lại ở gần E bộ, thư thái hơn đôi chút lại nhiều thằng hát chèo thổi sáo ...) sang diễn cho Sĩ quan Làng á xem. Lính D 8 bọn tôi thay chốt cũng được xem ké. Sân khấu trong rừng. Lính kéo vít ngọn lồ ô che kín một khoảng đất, đắp sân khấu. Bốn cái võng dù xanh làm 4 cánh gà . Cũng đánh phấn bôi môi. Phấn bằng tinh bột sắn trắng và mát lịm. Son bằng thuốc đỏ trộn bột sắn. Thế mà trông chúng nó đẹp mê hồn .

Khán giả đồng bào đến rõ sớm. Khán giả mẹ vú quặt ra sau lưng, khán giả con ngồi địu nhai vú mắt lim dim chán chường vì mẹ nó luôn tay đập muỗi . Khán giả bố vắt dải khố lên đùi vênh vênh thuốc sâu kèn 
. TRên sân khấu bọn C18 đang diễn hoạt cảnh chèo có con chim Chơ rao bay về làng buôn mừng chiến thắng . Diễn viên Phạm Đức Oanh người Đông Vinh Đông Hưng Thái bình nghiêng người chỉ ra phía trước : Kìa con chim chơ rao đã bay về ! Lũ làng ơi . Ngay lập tức lũ làng ngoảnh cổ ra sau nhìn theo phía tay Oanh . Ngoài rừng tối mịt mùng , chả có con chim nào , chả thấy con nào bay về . Bỗng ồ lên ! đồng bào nói đồng thanh : bộ đội không tột , bồ đồi nói chơi chơi chớ , không có chim , không có chim ...


Vở diễn không dừng lại. Kệ cho đồng bào có vẻ không hài lòng .

Rồi đến đoạn chiến đấu ác liệt , bộ đội ta hi sinh. Một thằng ngã quay lơ trên sân khấu. Đồng bào á lên : ô ô thương bồ đồi , bồ đồi ...bồ đồi chệt rôi . Cả bãi đất người lặng im. Cũng vừa lúc đó quân ta xung phong đánh tan kẻ địch và vở diễn kết thúc. Chiến sĩ chết lúc nãy vùng dậy ngay lập tức cả bãi đất người lại ồ lên :Chu cha bồ đồi giỏi hung ! bồ đội giỏi hung ... bồ đồi chết có bổ xung , ây dà ...chết có bổ xung .

Tan cuộc, đồng bào mò mẫm đi về trong đêm chúng tôi cũng mò mẫm về kiềng vẫn còn nghe thấy : Cách mạng giỏi hung , bồ đội chết có bổ xung, có bổ xung


Monday, May 4, 2015

VIẾT CHO CHÁU NỘI


Nắng đến xoăn tít chùm hoa phượng cuối mùa
Con đường ban ngày bụi và tiếng còi xe vật vã
Ban đêm đỏ xanh nhập nhòa ngán dài hối hả
Cốc bia hơi lặng gió màu gì?



Cuối tháng này vác ba lô lại đi
Cháu ra đời lúc biển Đông đang nổi sóng
Lúc tổ quốc ngâm mình trong nước nóng
Mây ngàn năm biển có lạnh bao giờ?


Hoa đã tàn trên thành phố nhiều thơ
Thơ nhiều thế Giê Đê Pê ít thế
Cháu thì khóc đêm Thủ đô nóng hực
Sóng ngoài kia đồng đội quặn gồng mình


Đặt tên cháu là gì khi đã hết chiến tranh
Những cái tên Trường Sơn , Hùng , Dũng , hay Chiến Thắng
Những cái tên dấu một thời trận mạc
Xin đừng neo mãi vào tên con cháu chiến binh


Ơi cháu tôi con gái của Hà Thành
Ông trải tấm nệm êm cả đời ông dệt được
Tấm chăn dù mang về mấy mươi năm trước
Đêm nay ông thức
Nghe cháu oe oe rượi mát đêm hè

17/6/2014



Điên Biên Phủ Cha ơi!



Cha đi xa rồi Cha chẳng được xem
Mùng 7 tháng 5 diễu binh ở Điện Biên cha ạ
Lớp  lớp cháu con súng tiểu liên sáng lóa
Sáng nay nắng ấm Mường Thanh

Những quân kì và quân phục mới toanh
Bao binh chủng đã lẫy lừng từ Điện Biên gùi thồ khoét núi
Bao binh chủng từ Điện Biên lớp cháu con đứng dậy
Chưa một lần Cha được nghe tên

NHững người lính làng mình và cha nữa nằm dưới đất đen
Có nghe một sáng hè quân ta đi hùng dũng
Như sáu mươi năm một chiều mặt trời đỏ lựng
Tiếng reo hò trong nước mắt Mường Phăng

Cha trở về con lẫm chẫm níu chân
Có khúc dây dù cho con làm dải rút
Tài sản mang về cho mẹ con là những cầu hò đêm 
                                            Pha Đin rét ngọt
Những …” tình bằng ai ới ..” để thương  nhau

Cha kể  con nghe những núi thẳm suối sâu
Cò Nòi, Lũng Lô, ngã ba Tuần Giáo
Bom nổ chậm và những chùm bom bươm bướm
Máu người loang rừng vẫn thắm hoa Ban

Điện Biên trong con là áo trấn thủ đã sờn
Cha bảo đấy là áo người đã chết
Cha cũng mất rồi áo xưa bao mùa rét
Mẹ bồng em con cho ấm những năm nghèo

Ngoài biển kia nhung nhúc những là tàu
Hàng xóm nhằm lúc nhà mình có đình có đám
Có một Điện Biên từ trong tâm khảm
Thời của Cha truyền lại cho cháu cho con

Điện Biên Phủ trên không , Điện Biên Phủ trên núi non
Nay Điện Biên vẫn ở trong máu mình người Việt
Cha ơi , Nếu cần một Điện Biên trên xanh ngời nước biển
Khúc hùng ca con hát giữa đại dương

Khuya 7/5/2014



Saturday, May 2, 2015

HOA TRINH NỮ


Tháng Ba này tôi nhớ Tây Nguyên
Nhớ Trường Sơn mưa thức ngàn con suối
Mấy chục năm rừng xưa còn in dấu
Một thủa gái trai lớp lớp lên đường


Mẹ tiễn con ra cuối cổng làng hôm ấy
Nắng trên áo con sáng xanh màu lá
Nắng nhuộm trên tóc mẹ hao gầy
Giọt nước mắt ngày đi trong veo hy vọng


Hành quân vào nơi lửa đạn con gái cũng dịu dàng
Đội hình thơm mùi đòng đòng ngậm sữa
Pháo sáng rơi, bom rơi, nước mắt thoáng khô lại ướt
Rừng hành quân, cười nói lao xao


Đêm trú quân ven làng, chiều hành quân qua suối nhỏ
Những mùa mưa dầm dề sốt rét
Tóc cứ rụng dài theo con suối
Tháng ba, hương bưởi ngọt lạ lùng


Da xanh mái, màu da không con gái
Thương em, thương cung đường ra trận
Ngã xuống rồi vẫn thân con gái
Bếp lửa rừng, hồng má giữa tái xanh



Sáng nay hoa nồng nàn trên phố
Nhớ em và bao người không về
Trường Sơn đại ngàn, bạt ngàn hoa trinh nữ
Ai tặng hoa em mồng tám tháng ba về…?

MƯA THÁNG 7


Mưa ngâu
Mưa về đâu ?
Những giọt buồn
Cho thế gian
Mưa ngâu ướt về đâu
Bạn tôi nằm rừng sâu
Mưa ngâu mưa nhiều thế, buồn sao nhiều thế?

Hành quân
Mưa triền miên
Đêm công đồn lạnh rét run
Phía tiền duyên mưa
Phía sau mưa
Súng nổ và pháo và bom như mưa
Mộ bạn tôi cỏ chưa kip xanh
Mưa tháng 7 rơi nhanh nhanh
Chúng tôi đuổi giặc trong mưa
Bạn tôi nằm lạnh lắm rừng xưa
Mưa mấy chục năm còn mưa
Chúng tôi về phố cũ ngẩn ngơ

Ai có bắc cầu Ô Thước
ngàn xưa đến tận bây giờ
Tháng 7 này mỗi sớm cà phê
Sài gòn nắng đẹp như mơ
Trong những giọt rơi tí tách
Tên bạn buông day dả hồn tôi


Sáng 27/7