Saturday, September 12, 2015

Đêm mưa ở Hồ Tây




Có một đêm trở lại Hồ Tây
Sóng vẫn cũ chỉ có hoa thì mới
Có tên những loài hoa ta chưa hề biết tới
Khiến Hồ Tây đáng yêu hơn.

Từng có một chiều vừa ngớt khói bom.
Ngồi bên hồ để ngày mai ra trận
Chim Sâm Cầm thảng thốt .
Cá quẫy vòm lá sen.

Sâm Cầm giờ bay về đâu
Hoa sen trổ dưới gầm nhà hàng.
Hồ Tây ngai ngái .
Hương Ngọc Lan đền Trấn Quốc ngái xa.

Những bạn tôi đều đã già.
Hồ Tây đêm nay trẻ lại.
Chúng tôi đến bên hồ nhớ một thời lửa khói .
Hồ Tây đêm nay ... lại mưa.

Hồ Tây 2/6/2012

( từ trái sang: Luân trắng ĐH Mỏ, Hồ Tú Bảo ĐH BK, Tường cận ĐH XD, Luân đen ĐH Cơ Điện, Thân ĐH Ngoại thương, Tài ĐH Tổng hợp, Người ngồi : Chiến ĐH XD)



Friday, September 11, 2015

Cuối thu sen tàn


Nhìn đầm sen khi đã tàn lá, nao nao buồn. Ngày bé những đầm sen quê tôi đều là của hợp tác xã. Những năm 1962 – 1965, quê tôi có tới 3 đầm sen , mỗi đầm rộng cả hơn chục héc ta. Sen bát ngát, hương hoa bay phảng phất cả làng. Mỗi cơn gió, lá sen lật về một hướng bàng bạc. 

Tôi thích mùi lá sen hơn mùi hoa. Mùi lá sen thanh thanh làm dịu cơn đau đầu hay những lúc say nắng mà đắp lá sen lên mặt thấy mình dễ chịu và cảm giác quay cuồng vì nắng nóng chóng tan đi. Còn hoa sen thì chỉ làm mình đau đầu thêm. Có nhẽ nó ngát quá, nó đậm hương quá . Cái cảm giác này y hệt khi nhớn lên đứng dưới rặng hoa sữa bờ hồ Hít Le vào đầu đông.

Tôi kể ba cái đầm quê tôi trồng sen, đó là 3 cái đầm thả cá. Vài năm sau họ phá sen đi vì cá không lớn được. Mỗi năm, hạt sen phơi khô được vài tấn chả bõ một vụ cá tát đầm cuối năm. Mà phá sen đâu có dễ. Phải rút hết nước đi, xã viên thoải mái đào ngó sen , moi hết gốc trang gốc súng cho trâu bừa nhiều lượt rồi kệ đó vài tháng . Đầu năm sau cho nước về, sen lơ thơ mọc, xã viên ăn công điểm lội xuống móc nốt.
Từ ấy cái đầm sen mênh mông phườn phưỡn như thằng người cởi truồng. Mỗi chiều chăn trâu về, nhìn mặt hồ vàng ênh ểnh nổi những mụn lá sen khô mùa trước vật vờ mà thấy buồn nao nao. Thấy nhớ những buổi bơi vào đầm bẻ trộm bát sen non. Nhớ những chiều ôm bó hoa sen dấu trong đùm lá cọ về gỡ nhị vàng trộn vào chè búp cho bố. Nhớ những hôm theo bạn lội vào giữa đầm chổng mông lặn xuống moi toét tay lấy củ sen về ăn sống ngọt như khoai lang mầm. Nhớ những sáng đi học qua đầm sen vào tháng 4 khi sen non mới lên, lá vàng như cốm và tụm sương đọng trên lá long lanh như con chuột kim cương chạy đi chạy lại mỗi khi gió thổi.
Tôi về sống ở Thủ Đô, lại vật vờ nhiều năm trên Xuân La trên Bưởi lại gặp sen. Ngày ấy những năm 80 đoạn từ đầu dốc Sở xuống Võng Thị vẫn còn sen hai bên đường nhựa. Mùa đông nhìn lá khô và cọng sen cong queo nâu sỉn vật vờ tả tơi trong gió bấc, thấy thương thương. Có những đêm tối trời, lá sen tàn lập lờ mặt nước động đậy hệt như mái tóc mấy thằng chuyên thả lưới trộm cá hồ tây. Sen đã tàn, đầm đã vắng lại vào đúng hồi thời tiết cũng buồn tỉnh tình tinh.
Con người ta ai cũng đổ xô ra đầm sen chụp ảnh, hái hoa tự tình thật, tự tình vờ, khoe dáng khiến mùa hè đầm sen xấu cũng ra đẹp. Riêng tôi, tôi nhìn đầm sen cuối thu thấy đẹp hơn, thấy nó người hơn. Tôi cứ hình dung những thân gai gầy guộc kia và những chóp lá khô cong queo kia có hồn hơn là lá tươi và hoa thắm. Tôi cứ nghĩ đó là người dân lam lũ đã làm tròn bổn phận một mùa màng.
Nếu cho là tôi nói xạo, cuối tháng này bạn thử lên Quảng Bá nhìn mà xem và hãy cố nghĩ về những tàn sen cuối mùa hiền lạnh cô đơn , đừng nghĩ về những cảnh trai non gái mỡn đang chụp ảnh bên hồ làm gì. Có thể bạn cũng sẽ giống tôi.

11/9/2015

Tuesday, September 8, 2015

Vớt trăng ( 1)


Thôi già thì trở về quê
Đồng vẫn thế vẫn lối về qua nhau
Người đi đi rõ là lâu
Năm mươi năm biết ở đâu mà tìm
Giậu thưa ngày ấy chuồn kim
Lim dim ngủ để hoa bìm bìm rơi
Lối về chung ngõ người ơi
Lùm tre xõa tóc trăng bơi ao nhà
Mùi tóc gần má thì xa
Ngày mai anh đã xa nhà mình ơi
Có người cúi vớt trăng rơi
Cái ao nhỏ bỗng thành trời chia li

***

Cuối đời lẫm chẫm ta về
Ao không còn nữa em đi lâu rồi
Trăng thì treo mãi trên trời
Chỉ còn ta với một thời rất xa

7/9/2015

Sunday, September 6, 2015

Con tàu cũ và niềm tin


Có một người đàn bà
Bảo anh như chuyến tàu đêm
Anh bảo anh mệt nhọc
Em hỏi Ga nào là ga cuối của anh? 


Anh bảo đời triền miên đầy ắp những vui buồn
Đến Thượng đế cũng đi tìm dĩ vãng
Tiếng còi tàu bao nhiêu năm vẫn thế
Anh buồn giọng điệu cũ khô khan?


Có một người đàn bà
Cả một đời đi tìm mình trên những con tàu cũ
Nàng mang hoa và niềm tin mong gặp trên những chuyến tàu lữ thứ
Hoàng tử mỉm cười hiện ra


Con tàu già nua thì bảo
Hoàng tử bây giờ đã đổi tên
Đã thay áo quần giọng nói
Không đi tàu hỏa nữa em ơi
Họ đi xe hơi hết cả rồi


(Một bài thơ đã cũ )

 

Thursday, September 3, 2015

Tiếng gà quê


Bỏ ồn ào về với quê
Sáng nay bỗng vọng tiếng gà vườn thưa
Trong veo tiếng của ngày xưa
Ngó ra ngõ bước mẹ về thấp cao
Tơ hồng leo ở bờ rào
Con chuồn chuồn cứ đậu vào lại bay
Tiếng người xưa ở đâu đây
Thơm như bồ kết cái ngày tôi đi
Quê xanh cả nỗi nhớ về
Vào trong thăm thẳm cả tiếng gà sáng nay
Ngỡ như thấy mẹ đâu đây
Ngẩn ngơ gà mẹ che bầy gà con
Trời thì cao đất thì tròn
Tiếng gà cứ ở trong hồn tuổi thơ
Bao giờ lại đến ngày xưa
Bao giờ… lại vẫn… ngẩn ngơ tiếng gà


4/9/2015

Wednesday, September 2, 2015

Về với thu


Em vắt dải áo vào thu
Còn anh đi chiều bụi bặm
Vòng xe quay qua hồ thẳm
Bập bềnh sóng vẫn hơi sương


Thơm vào áo mỏng của em
Cốm vàng cũng nghiêng một phía
Thu cả chiều cả sớm mai
Chỉ riêng anh là mùa cũ


Cây cầu như câu chuyện cổ
Em đi thu ngoái lại nhìn
Mặc cho đời đang hối hả
Nhà quê rổ rá dần sàng


Mùa thu như là cái cớ
Rằng yêu chẳng nói rằng yêu
Bập bùng hoa lau sương khói
Qua cầu thu theo em tôi


3/9/2015

Tuesday, September 1, 2015

Hà Nội - tháng chín


Những ngày này cứ man mác nỗi buồn. Hà Nội vào thu cũng bảng lảng buồn như thế.

Ngày 16/9 .

Sáng 16/9 bốn giờ sáng lên xe về Phú Thọ. Hà Nội vẫn ngủ , chả mấy người thức, chỉ có những người nông dân ngoại thành đội sương gió chở rau, chở hoa và đủ các thứ thực phẩm vào thành phố là lạnh lẽo đi ngược chiều với mình . Biết đâu trong những người nông dân kia có những cựu chiến binh  Quảng Trị ngày nào nay đã 60 tuổi vẫn cặm cụi lầm lũi mưu sinh?
Giờ này bốn mươi năm trước quân ta rút ra khỏi thành cổ bỏ lại sau lưng tám mốt ngày máu và lửa. Bỏ lại sau lưng một địa đanh mà hồi ấy chỉ thầm gọi nhau là cối xay. Sao lẩn thẩn đến thế ? Mà chả cứ gì tôi , Tralientay( Bao Ho) ở xa tít hút cũng lại viết về ngày này , chỉ báo chí và lịch sử cố quên không muốn nhắc. Thôi thì họ không nhắc, người lính ta nhắc lại với nhau vậy. Như anh em Sư đoàn 54 nhớ mà làm giỗ chung ngày 23/6/1980 . Những người lính SV thành cổ không tụ họp vào ngày 16/9 lặng lẽ thắp nén nhang? Dẫu thế, tôi vẫn biết các bạn cũng vẫn nghĩ về ngày hôm ấy , cái ngày mà nhìn qua Thạch Hãn ngậm ngùi còn những người đồng đội không kịp qua sông.

Tôi người lính Tây Nguyên cũng cứ nhớ mỗi năm ba ngày 12/13/14/ tháng Tư về trận 1015, mấy trăm đồng đội không về . Nói như Cụ Khuất Duy Tiến hàng năm tới ngày ấy là tôi mất ngủ, tôi có lỗi với hàng trăm gia đình đồng đội đồng chí …
Mấy hôm đi gặp mặt đồng đội D76F304B trên Thái Nguyên, nhìn bao bạn mình một thời oanh liệt ở Tây Nguyên mà giờ đây còn vất vả khốn khó cứ thấy buồn, cứ thấy mình may mắn biết bao nhiêu . 
Sớm nọ, đi ăn sáng gặp một ông chuyên đưa rau thơm và hành tươi cho nhà hàng cũng sắn quần ngồi ăn cạnh mình. Nhìn người đã quen lâu rồi mà hôm nay mới hỏi , thì ra cũng là lính Tây Nguyên thời mình chỉ có khác đơn vị thôi . Ngoài 60 vẫn sáng sáng thồ rau vào Hà Nội, hôm nào lãi lời một tí thì tự cho phép mình làm bát phở chén rượu trắng rồi gần trưa cung cúc chạy về Chương Mỹ và hôm sau lại thế . Nhìn người đồng đội Tây Nguyên sạm sụa vì sương gió bỗng hiện về những ngày gian khổ chiến trường ngày xưa yêu thương nhau như anh em ruột . Ngày ấy xa quá rồi . Những mảnh đời cũng khác nhau quá rồi. Kí ức lính thì vẫn tươi nguyên . Kí ức cứ làm ta vui rồi ta lại buồn .

16/9/2012