Thursday, March 10, 2016

KÝ ỨC CHỢT VỀ


Bốn giờ chiều.
Sắp đi đón cháu thì có điện thoại . ..” Anh Luân ơi. Em đây nhớ em không? em đang ở Hà Nội này nhớ không? Nhớ không?..” liên hồi kì trận nhớ không nhớ không . Ai đấy ! nói chậm chậm cái nào. Đầu bên kia ồn ào, hì hì em là Trung Phú Thọ C7 đây. À à nhớ nhớ, nhớ chứ sao không nhớ. Mày ở đâu thế? Em ở nhà, nhà em trên Cầu Giấy. Em mua nhà cho con nó học dưới này rồi, anh ơi ngày mai anh em mình gặp nhau đi, có mấy thằng Thanh Hóa nó ra để họp trung đoàn đấy. Anh nhớ bọn nó chứ, nó bổ xung về tháng 4/75 đánh trận Cầu Bông ấy mà.
 
… Ờ ờ . Nói vậy chứ chịu, chả nghĩ ra thằng nào bởi lúc ấy mình ở trên A trinh sát Tiểu đoàn. Nhưng vẫn gào vào máy, nhớ rồi nhớ rồi mai ra, mai gặp nhau. Đầu dây bên kia mình còn nghe lao xao … có thằng nào nói lão Luân ấy đen và béo như con cá chắm ..Ôi cái ngày xưa xa mất rồi con cá chắm bây giờ gầy như con cá mương. Thở dài đánh sượt. Vợ réo : Ông đi đón cháu đi cứ cắm đầu vào vi tính, có ngày cận lòi mắt ra đấy. He he , mình mà cận được nữa thì hay quá trẻ lại quá. Nhưng mà ức quá. Bà đi đón cháu đi tôi còn kí ức một tí. Đã vậy, thì cứ khi nào bị ức là mình kí ức. he he! Quả thật cái thằng Trung này nó làm mình kí ức quá, nhớ trận Buôn Hồ quá .

Đầu tháng 12 /1974 Trung đoàn tôi được bổ sung hai tiểu đoàn tân binh. Một tiểu đoàn Phú thọ, một tiểu đoàn Yên Bái. Tiểu đội đang có 4 mống nay ào cái đủ 8 thằng. Đang khát khao chuyện Hậu phương thì chúng nó mang vào nào là ngoài ấy đang làm Lăng Bác Hồ, nào là ngoài ấy phim chiếu có nhiều cảnh trai gái rồi, nào là miền bắc đắp đê ầm ầm lên, tầu lại qua cầu Việt trì không phải tăng bo nữa … Nghe mà vui phơi phới. Lính cũ gầy, môi thâm như dái thằng đánh dậm trời mưa rào, da tái như da cá trê chết. Nay nhìn chúng nó môi đỏ, da trắng như bụng mo cau bỗng thấy đứa nào cũng đáng yêu. Tối tối rì rà rì rầm, đứa nào có chị gái thi nhau chọn các anh lính cũ để nhận anh…Chúng nó tán như thật. Rồi anh về anh lấy chị em nhé . Chả biết chị gái chúng nó mồm ngang mũi dọc thế nào nhưng cũng khoái. Khoái như thật. Thế rồi coi nhau như anh em thật. Lạ lắm, cứ như làm anh rể chúng nó từ lâu rồi. Thằng Trung người Đông Thành - Thanh Ba này học hết lớp 10 láu tôm láu cá. Nó bảo chị tao nhận anh Luân( chắc gì nó có chị) tuy đen tí nhưng khỏe mà lại đồng hương. Nó cho mình cái cuốn sổ tay của ai đó tặng, trang đầu có vẽ cành hoa đào và đề tên ở dưới. Nó cắt cái tên đi để lại bông hoa đỏ choen choét. Bảo tặng anh để anh làm thơ. Anh làm chỉ huy thì càng tốt. Ghi hết những thằng nào yếu kém hèn nhát vào đấy mà quán triệt chúng nó. Rồi nó cười rất ma lanh.
Đêm đầu tiên nó gác, nghe pháo bắn vọt qua đầu nó chui vào hầm gọi, ối anh ơi liệu nó có rơi vào mình không ? Mình cáu quá. Rơi vào mình thì mày mờ đời rồi còn nói được à ? Mày đừng rên lên, mày sẽ sợ hơn đấy. Kệ nó. Khi nào soèn soẹt thì lao ngay vào hầm hay nằm ngay xuống. Thế hả anh? Soèn soẹt là vào mình à? nghe tức anh ách.
Chúng nó khỏe. Đi lấy gạo nó đeo đỡ cả cho mình. Nó bảo A trưởng ngoài bắc không phải đeo gạo đâu. Tôi bảo, ngoài bắc họ là A trưởng huấn luyện chúng mày , dậy chúng mày cách đeo gạo còn ở đây không đeo thì mốc mồm, đéo có mà khợp . Rồi nó bảo A trưởng khổ hơn B trưởng, B trưởng khổ hơn C trưởng …và cứ như thế nó nói tiếp lên đến thượng tướng. Rằng thượng tướng thì khổ hơn đại tướng. Rõ là lính tráng. Cái hiểu của lính mà ! lính mới cứ vừa ngốc nghếch lại vừa cố khôn ranh. Ấy thế thôi chỉ nửa tháng chúng nó đã như ma xó . Cũng chỉ tháng sau da trắng môi đỏ đi đằng nào cả . Khật khừ sốt, khật khừ trệu trạo cái bánh sắn cõng vài hạt cơm, mắt đứa nào cũng vằn cà thừ đi đứng liêu xiêu như ma trơi.
Tất cả tân binh đợt ấy chúng nó đều bắt đầu đời trận mạc bằng chiến dịch Tây nguyên 75. Xong cắt đường Chư Léo là gấp gáp đánh Buôn Hồ. Cái khung cảnh hôm tiếp cận Buôn Hồ tôi nhớ nớ chộn rộn vô cùng. Quân đông. Tăng cường cả một C 12li7 của D16, một C của E9 lại cả pháo của E54. Tôi thấy thằng Trung mặt mũi méo xệch lê lết không đi nổi. Chiều xuống rồi anh nuôi không kịp đun nước, chỉ kịp cơm nắm, lại còn nửa quân số đi lấy bộc phá, lấy thêm đạn rối cả ruột. Trung ngồi bệt ở bếp anh nuôi. Tôi bàn với B trưởng nhất trí để nó ở lại trông ba lô ở kiềng phía sau. Nó nhìn mọi người xuất kích mặt như mất hồn. Cái khuôn mặt nó lúc ấy đến giờ tôi vẫn nhớ .
Suốt mấy ngày, sau khi đánh Buôn Hồ đánh Đạt Lí rồi truy kích địch xuống phía đông, A tôi không có nó. 15/3/75 quay trở lại đánh đồi Công Binh phía bắc Buôn Hồ thấy nó chạy theo đội hình. Đại trưởng quát, về B ngay đi chứ. Tàn trận, cả Tiểu đoàn vác ba lô ra đường 14 vạ vật nấu cơm chờ lệnh. Tối ấy ngủ trong rẫy Cà phê của dân. Nó bảo tôi. Mấy ngày nay chỉ chờ các anh về… em như chết rồi. Nghe súng nổ mà người lên cơn sốt, em lẻ loi quá. Chân chưa khỏi em vẫn ra tìm đại đội mình ngoài đường 14. Tôi bảo, tao nhìn thấy cây bưởi hay cây cam gì đó. Rồi soi đèn pin lấy lá hơ mà bóp. Nó nghe theo. Đại đội trưởng tối ấy mò xuống. Hỏi, ông Trung bỏ kiềng thu dung rồi à? nó ngượng nghịu buồn lặng lẽ . 
… Rồi chiến dịch cuốn như lũ. Tôi xa Trung đội từ lúc ấy. Làm trinh sát vùn vụt bám địch dẫn bộ đội suốt trên 100 cây số đường 7 . Giải phóng xong Tuy Hòa quay về Củng Sơn lên xe đi chiến dịch HCM. Thằng Trung, thằng Thuần, thằng Tuân lính mới Phú Thọ đứa nào cũng lập công. Sống vài tháng vinh quang sau giải phóng,tôi tạm biệt chúng nó ở Đồng Dù CỦ CHI rồi bặt tin nhau. Cuộc chiến Tây Nam cuốn chúng nó đi lúc tôi đã về lại trường Đại Học. 

Mấy chục năm sau, tình cờ gặp người bạn cũ cùng Tiểu đoàn nhà ở đường Hoàng Quốc Việt quận Cầu Giấy nói nó lên B trưởng rồi lên trợ lí quân lực E ở bên Campuchia . Ra Bắc Thái nó được về đi học ĐH Nông Nghiệp 3 . Bây giờ cũng làm hiệu phó , thư kí Công Đoàn trường Cao đẳng Kĩ thuật NN tỉnh . Anh ấy kể nó làm ăn khá lắm và hễ cứ thấy ai ở E 64 là kêu toáng lên là sướng lắm . Rồi anh ấy nối liên lạc cho tôi và nó gặp nhau. Nó vượng tướng hẳn lên. Gặp nhau nói liên thiên rồi cười rồi khóc, bảo anh gầy yếu quá, em cho anh bình rượu bìm bịp. Tối ấy nó lôi tôi đi đến khuya mới về. Ngất ngưởng. Chả thể kể thêm được đã nói những chuyện gì bởi nghĩ đến hôm ấy mấy anh em lính E64 đi với nhau tôi vẫn thấy biêng biêng đến tận bây giờ. Thì ra Kí ức cứ phải đánh thức kiểu bất chợt gõ một cái vào đầu như cú điện thoại lúc chiều của thằng Trung mới bật ra lấp lánh mới tinh khôi mới nguyên như cũ được. Còn Kí ức mà cố nặn ra nghĩ ra thì nó giống mâm cỗ đặt nhà hàng lúc nào cũng ngang ngang nửa no nửa đói.

2012 Hà Nội mùa đông


BÌNH ĐỘ

(Nhân đọc bài thơ BÌNH ĐỘ của Trọng Luân trên tạp chí VNQD số 792 tháng 3/2014)

Bình độ là những đường cong
Là đất nước núi sông ruộng vườn
Là nơi đồng đội yêu thương

Vì dân , vì nước .Máu xương chưa về
Cánh diều ru gió hồn quê
Ấy đường bình độ bờ đê,cánh đồng
Bình độ là những dòng sông
Ngày nay còn ở trong lòng đại dương
Cảm ơn bình độ yêu thương
Những ngày bom đạn,dẫn đường vượt qua
Mai về thăm chiến trường xa
Đến đường bình độ tìm quà tặng nhau.

Wednesday, March 9, 2016

THÁNG BA TÂY NGUYÊN

THÁNG BA TÂY NGUYÊN 1975.
( Trích nhật kí )

5/3/75 
Suốt cả ngày áp sát đường 14 nhìn xe địch hành quân ngược về phía Po Lay Cu mà không được nổ súng. Trời tối hẳn, có lệnh rút. Nhưng chỉ lật sang dông đồi phía tây là chốt lại. Khi chúng tôi rút, đi qua trận địa pháo nhìn những khẩu pháo chúi nòng xuống đường dự định ngắm bắn trực xạ qua đầu nòng vẫn còn ở lại . Cả mấy khẩu 37 li của E593 vẫn trong ụ. Họ chưa rút, thật quái lạ .( Lúc ấy chỉ là lính bb làm sao mà biết . Sau này mới hiểu , khi thấy E45 VNCH hành quân ngược pơlâycu ta không nổ súng đợi cho trung đoàn này ra khỏi Ban mê thuột rồi mới đánh cắt đường ). 

Đêm 6/ 3/75 
sau khi nấu ăn cho bộ đội cả 2 tiểu đoàn chúng tôi lại quay lên dông đồi phía đông làm trận địa quyết tâm đánh Chư Léo. Đất ở đây mềm đào hầm rất nhanh. Chỗ tôi làm hầm gần ngay khẩu pháo 37. Tôi mò sang xin thuốc lá. Lính 37 lúc nào cũng tươm hơn bb chúng tôi. Xong hầm hào vào khoảng 4 giờ sáng mệt quá chưa kịp nghỉ thì có lệnh rút toàn bộ. Lính tráng làu bàu, đánh thì đánh con mẹ nó đi cứ dập dình. Chúng tôi vội vã tụt xuống núi. Bọn pháo binh kéo pháo ra mới khổ. Kéo pháo mà im như thóc không hò dô ta cứ hự … hự hự. Trơì sáng, toàn bộ trận địa đã im ắng như chưa hề có ai mò đến .

7/3 /75 
Hành quân trong trạng thái hai ngày hai đêm không nghỉ ngơi, đanh không ra đánh đấm không ra đấm căng thẳng đợi chờ nổ súng lính ta mệt mỏi, ngủ gật, chả ai muốn nói với ai. Trời nắng , chúng tôi đi dưới tán rừng thật đẹp. Đơn vị này gặp đơn vị kia đông ngàn ngạt. ngước nhìn mặt trời biết D8 đang đi về phía nam, dọc theo đường 14 . Chiều nay, nằm cách Buôn Hồ chừng 3,4 cây số. anh nuôi được lệnh nấu cơm và phải vắt cho mỗi người hai nắm cơm to. Số chiến sĩ nào đang sốt ở lại , còn thì tăng cường đạn để tối nay tiếp cận . 
5 giờ chiều lại hành quân. Đường trong rừng đông như hội. Tôi gặp thằng Nh ân cùng làng ở D16 vác cái bầu nòng 12,7 ì ạch . Nó sướng quá, vồ lấy mình kể vội vã về lá thư mới nhận. Nó bảo con Vấn nhà bà Tào lấy thằng Kha rồi mày ạ. Mình bảo lấy thì kệ mẹ nó việc gì đến mình. Nó tiu nghỉu. Chả có cái gì cho nhau. Rồi lại phải vượt lên bám đội hình. Ngoái lại nhìn nó đầu nó chúi xuống khuất sau cái nòng súng mà thương.

Đêm 9/3/75 . 
Áp sát quận lị Buôn Hồ. Sương mù dày đặc. Cả tiểu đoàn bộ binh đào hầm trên triền nương lúa đã tuốt loang lổ vạt rừng non . Sáng, đã 7 giờ rồi mà sương mù chưa tan ( hôm nay sương nhiều quá)không nhìn rõ Buôn Hồ ra sao nhưng vẫn nghe tiếng xe máy , ô tô rộn rã . Chừng 8 giờ sáng, mặt trời lấp ló. Nhìn qua một thung lũng thấy quận lị Buôn Hồ xanh ngắt và những mái nhà đẹp như phố phường. Phía trước mũi súng của mình cánh rừng cà phê hoa trắng mươn mướt thoai thoải xuống những ruộng lúa nước. Trận điạ pháo Buôn hồ rõ mồn một. Đúng lúc sương tan thì có lệnh : bỏ lại những vật dụng nặng không cần thiết rút toàn bộ trung đoàn về phía Tây. 

Lệnh tất cả vân động .( mẹ kiếp, mình rơi mất đôi đũa vót bằng gỗ Chẩn từ ngày còn ở Bắc Thái 3 năm trước)
Chúng tôi chạy trên những ngọn đồi sim mua và những nương khoai lang . Chúng tôi đã qua mấy ngày đêm chỉ suýt đánh nhau chứ chưa hề được nổ súng . Chân phồng rộp, ăn uống toàn cơm nắm , mang vác nặng . Mỗi bước chạy chỉ được chừng 40 cm . Những lính mới bổ xung í ới gọi nhau. Chỉ chờ có thế pháo Buôn Hồ bắn. Nhưng 2 đại dội cối của D8 và D7 vẫn chưa rút bắt đầu cạch cối vào trận địa pháo cầm chân cho bộ binh rút chạy. D7 đinh pháo thương vong. D8 không tỏi thằng nào. Chúng tôi tập trung quân cách Buôn hồ chừng 6 cây số. MÌnh đứng lại đái vào bụi mua, thấy lá mua đỏ như máu . Ngắt mẹ cai lá về chỗ tập trung quân đưa cho thằng Thoa y tá. Nó bảo mày bị đái ra máu rồi, cho mày 10 viên Po Li Vi ta min. Thằng nhớn xin 3 viên. Bê trưởng bảo mày đái ra máu không phải đào hầm. Mình chúi vào một gốc câu khô nằm xuống lại thấy thằng cùng làng tên Nhân(*) còng rạp vác súng đi qua. Nó ịch súng xuống bên mình mươi phút rồi đi theo đơn vị nó. Trưa nắng như rang, chúng tôi lại nấu cơm và nhận lệnh tối hành quân về đánh Đạt Lý.

........................
(*) Thằng Nhân chết ở trận Đồng Dù 29/4/75 mộ nó vẫn ở Củ Chi

BAN MÊ ƠI



Ban Mê sáng – Xanh 
Ban Mê trưa - vàng nắng
Ban Mê chiều - bụi hồng
Đêm Ban Mê - cà phê thơm ngực em


Ta đi tìm Ban Mê một đêm Sê rê pốc
Cầu phao nín thở thắt nghẹn mùa khô
Đồng đội tôi ôm giò Phong Lan mà khóc
Vào trận rồi ai mang được hoa theo ?

Ta đi tìm Ban Mê trời đêm trong veo
Hoa Cà phê nưng nức thơm nòng súng
Gặp đứa cùng làng đặc công trần như nhộng
Thủ pháo đeo thắt lưng như đeo giỏ tát ao làng

Ta đi tìm Ban Mê có em
Gái cao nguyên ngực căng thơm như trèo rẫy
Em bảo nơi mình sắp vô là Ngã Sáu
Bồng bềnh sương …Ngã Năm Ngã Bẩy cũng theo em

Ta đi tìm Ban Mê có một sở chỉ huy sư đoàn
Họ bảo con đường ấy có nhà Bảo Đại
Tôi tìm bạn tôi ngã ở cổng nhà thương nằm lại
Bạn tôi mới biết Ban Mê là một con đường

Ta tìm Ban Mê có một “ phi trường”
Đứa bạn cùng làng chết rồi không mặc áo
Bùn chét kín thân rơi vẩy khô trên đường băng bết máu
Mùi một thời cua ốc của làng tôi

Ta đi tìm Ban Mê pháo sáng rực trên trời
Lửa đạn vạch cái điều chúng tôi chưa từng hiểu
Lửa đạn nói một “ mùa xuân hoa và máu “
Ban Mê gặp nhau chưa từng quen nhau

Ban Mê dài thế ?
Ban Mê lạ quá
Bạn tôi hồn lạc phố lạc phường
Tôi về tìm cũng lạc giữa hương hồn
Tháng ba lang bang sương trên phố núi

Em – Ban Mê váy áo thơm cà phê sữa
Mấy chục năm thơm đến tận bây giờ
Ban Mê ơi,Ban Mê ngày xưa
Chiều nay
Ta tìm đến quán rừng có nhiều cà đắng
10/3/2016

Tuesday, March 8, 2016

THƠ


Trời không thể làm mới trời được nữa
Bốn mùa bốn hướng xoay vần
Sao ta lại muốn mình mới nhỉ
Cũng lại mượn lời nhân văn


Câu chữ chỉ ngần ấy ngôn từ
Nhà thơ đem ra nhào nặn
Sào sáo lúc nhạt
Sào sáo có khi mặn
Giống như cuộc đời

Ta tung tăng như thằng bé thả diều
Thơ treo lên trời

Ta neo thuyền bãi sông
Thơ ta hoa rau và cát

Thơ thị thành những cao siêu cứ như cúc áo ngực chật hẹp
Sổ tung thiên hạ nửa mất nửa còn
Ta chả làm mới mình hơn được
Thơ nói dùm rồi.
Thơ của mẹ cha thôi

Mưa phùn 9/3/2016

Monday, March 7, 2016

Mùng 8 tháng 3 cho mình


Sáng em lại đi rồi
Hoa cũng không kịp ngắm
Đưa cháu nội đến lớp
Rồi về ngoại giỗ cô

Trời mưa phùn dấm dứt
Người và hoa chật đường
Ôi cái ngày xe đạp
lủng lẳng treo cạp lồng

Ôi cái ngày mưa rét
Hồ tây mờ khói sương
Tám tháng ba ngày ấy
Bông Thược Dược thật thương

Bao nhiêu là tháng ba
Suốt chiều dài khốn khó
Cứ đến ngày mồng tám
Thiếu hoa cũng cười xoà

Rồi đến ngày con lớn
Thì mình đã da mồi
Con cháu đua nhau chúc
Tám tháng ba, bà ơi

Ơi cái con số Tám
Lòng vòng như số Ba
Khổ bây giờ rồi sướng
Rồi lại khổ thôi mà

Sao lại là một nửa ?
Ngày này của cả anh
Em đợi chờ hớn hở
Anh ra vào băn khoăn

Con cháu đi vắng hết
Lọ hoa buồn giữa bàn
Một mình anh ngồi viết
Thơ như là thở than

8/3/2016

Ngày 8/3 viết về Mẹ


Ngày của Mẹ
Cho tới hai ba năm nay tôi mới biết Ngày Hiền Mẫu ( ngày của mẹ ) vào mỗi năm một lần vào chủ nhật thứ nhì của tháng năm. Tôi chắc đa số người nhiều tuổi ở Việt Nam ta họ cũng như tôi. Ngày 8/3 thì rộn rã quá rồi. Nhớ đến các người phụ nữ thân yêu của mình với những lời chúc và hoa tặng. Tôi thì cứ nghĩ về Mẹ. Và viết để nhớ Mẹ

Chả cần tới thế giới hay nước tiên tiến văn minh phải qui định. Với tôi ngày của mẹ là suốt đời khi mẹ còn sống bên tôi . Khi mẹ mất đi, ngày của mẹ là khi tôi buồn, là khi tôi về quê , là khi tôi gặp một thất bại rủi ro trong đời, là khi tôi mua được một vật gì đáng giá, là khi tôi được khen thưởng và đề bạt gì đó…hay ( nói các bạn đừng cười ) khi in được một bài thơ ,một truyện ngắn lên mặt báo. Lúc ấy tôi luôn nghĩ đến mẹ và bao giờ cũng thế, lại ước gì còn mẹ để mà khoe với mẹ.
Năm 2004, mẹ tôi bị ung thư dạ dày. Tôi đưa mẹ về Hà Nội mổ rồi đưa về quê. Bác sĩ tiên lượng khoảng hai tháng mẹ sẽ ra đi. Vẫn biết già rồi phải ra đi nhưng nghĩ đến lúc xa mẹ tôi sẽ sống sao đây? Lúc ấy tôi thành mồ côi cả cha và mẹ. Dù tôi đã ngoài năm mươi tuổi ,hai chữ mồ côi khủng khiếp đến vô cùng. Tôi và vợ về hẳn quê ở với mẹ. Việc cơ quan gom lại mỗi tuần một lần, văn phòng đưa lên tôi kí tá những gì cần thiết còn qua điện thoại điều hành và phó giám đốc thay tôi giải quyết. 
Những ngày này, mẹ nằm bất động, tất cả sống nhờ tiếp nước và thuốc. Vợ tôi đêm nằm ôm mẹ chồng kể chuyện vui như không để mẹ nghe. Còn tôi quanh quẩn ra vào nhìn mẹ. Một hôm mẹ hỏi : Con ơi, hồi này con có làm thơ không? Tôi giật mình. Xưa nay tôi có bao giờ nói với mẹ là tôi làm thơ làm văn đâu. Mẹ chỉ biết tôi làm kĩ sư cơ khí và lăn lộn ở thị trường sắt thép cơ mà. Tôi nhìn mẹ im chưa nói. Mẹ lại bảo con đọc thơ cho mẹ nghe đi. Thế là tôi khóc. Hóa ra, chỉ có mẹ là người hiểu tất cả nỗi niềm thầm kín của con mình đẻ ra. Mẹ hiểu tất cả cái tốt cái xấu của con mình. Mẹ yêu cái tốt nhưng mẹ cũng âm thầm đau khổ và chịu đựng với cái xấu của con . Trong lòng mẹ không có sự lên án nào với những đứa con mình. Mẹ lại giục, con đọc thơ cho mẹ nghe đi. Trời ơi! Thế này thì mẹ tôi sắp đi rồi. Lúc ấy tôi mụ mẫm, tôi đọc cho mẹ nghe bài thơ tôi nghĩ trên xe hôm đưa mẹ từ viện về quê. Mãi về sau, tôi cứ day dứt tại sao tôi lại đọc bài thơ ấy, sao tôi ngu dại thế.
“ … Mẹ ngàn lần thay tã lót cho con
Con chỉ một lần thay áo quần cho mẹ….”
Đọc xong rồi tôi khóc. Còn mẹ thì nắm tay tôi. Mẹ nói: Con ngoan của mẹ.”. Ngoài năm mươi tuổi tôi được mẹ khen là con ngoan. Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng mẹ khen tôi.


Mẹ đi đã mười hai năm. Tôi đã nghỉ hưu mấy năm rồi. Mỗi ngày nhìn ảnh mẹ trên bàn thờ tôi lại thấy mình rất bé và cực kì ngu dại.
7/3/2016
Mẹ tôi hái rau khoai lang trong vườn nhà ( ảnh chụp năm 2002)