Saturday, January 28, 2017

CHUYỆN TẾT Ở CHIẾN TRƯỜNG


( bạn đọc đừng hỏi : sao bao nhiêu tết thời đi làm ngành thép không nhớ mà nhớ tết đâu đâu? 
Xin thưa, những cái tết lo cuồng lên vì lương vì thưởng lo ngân hàng , thuế , công an lại lo biếu sếp. Không biếu sếp khốn nạn lắm< Những cái tết ấy muốn chôn vùi đi nhớ làm mẹ gì cho chóng chết. NHớ những cái tết chiến trường cho đời nó đẹp lại hơn)

++++++++++++++++++
Tôi nhớ đêm ấy 7/2/1975.
Hôm ấy nhằm 27 tết Ất Mão.
Khuya lắm có tiếng súng nổ ngay trong vùng trú quân của đơn vị. Cả đại đội choàng lên. Liên lạc chạy dậm dịch. Đại trưởng Kế người Cẩm Khê huy động mỗi trung đội một tổ 5 người do Trung đội trưởng TRần Đông Chấn người Ninh Bình chỉ huy truy kích .

Mới đến khu vực này được 2 ngày và biết rằng ra đường 14 chỉ còn vài ba cây số. Tết đến nơi rồi và cũng biết đánh nhau đến nơi rồi nên tết vui tết buồn cứ trộn lẫn. Ngày nào cũng như ngày nào ăn cơm canh ruốc khô thả vào nước chua lá bứa. Món mặn là muối giềng . Cứ thế ăn nhiều nên đi kiết. Mấy thằng lính Phú Thọ mới vào khóc, anh ơi em lòi rom. Đào hầm, đào giao thông hào nối trung đội với nhau cứ như tác chiến tại đây luôn. Cầy cáo hươu nai chim chóc nhiều mà không dám bắn. LÍnh ta sốt. Thằng nào sốt cho nằm riêng một cái hầm rộng có y tá chăm nom. Cán bộ sợ vào chiến dịch đến nơi rồi hao hụt quân số. 
Đêm ấy thằng Thuận Đông Lao Hoài Đức sốt cao quá. Nó hô Đứng lại !tao bắn chết mày! Xung phong!. 
Cả đại đội lăn nhào xuống hầm. Rừng im như tờ. Đại trưởng lao xuống chỗ hầm sốt rét. Thằng Thuận ướt đầm mồ hôi. Rên khe khẽ. Soi đèn pin thấy môi nó đỏ lựng như môi hoa hậu bây giờ.
Rừng lại im ắng một lúc. Trời xanh đen. Những khu rừng già Dak lak lấm tấm lân tinh như sao trời. Hai phát súng nổ tiếng nổ lịm ngay vào đêm. Tổ của Trần Đông Chấn đi gần đến sáng thì ì ạch khiêng về con lợn rừng chừng hơn tạ. 
Chấn báo cáo Đại trưởng, không biết thằng nào bắn lợn rừng ngay trong khu quân ta . Chúng tôi truy kích một đoạn rồi mới quay về khiêng nó về đây. 
Đại trưởng càu nhàu, băn khoăn. Chả nhẽ báo cáo lên cấp trên rồi lại phải nộp con lợn lên theo. Ra lệnh , Mổ chia đều các trung đội. Giao cho B trưởng Chấn chỉ huy ngay. Đại trưởng gọi Chấn ra thì thầm. Gói cho Tiểu đoàn bộ chừng một yến cho liên lạc mang lên . Im lặng nhé. 
Cả đời tôi chưa bao giờ được bữa ngon thế. Đến bây giờ tôi chả thấy thịt lợn rừng có mùi vị như vậy. Chúng tôi chỉ kho thịt với giềng. Ăn thịt còn nước cho muối mặn vào rồi rót vào can nhựa mang theo ăn dần.

Chiến dịch Tây nguyên miên man những trận đánh, rồi kéo nhau vào Sài gòn, thằng sống thằng chết thằng ngắc ngoải nằm lại dọc đường thế mà vẫn nhớ bữa thịt lợn rừng cái đêm giáp tết giáp đường 14. Nhớ là vì nín thở sợ mình đã bị lộ, sợ khéo mà ăn bom pháo, nhớ là vì thịt ngon quá, nhớ là vì hôm ấy đã là 27 tết Ất Mão.
Hơn tháng sau, ngày 24/3/75 chúng tôi đánh trận tiêu diệt xe tăng trên đường số 7. TRận ấy đại đội tôi bắn cháy 4 cái M48. Tiểu đoàn bắn cháy 12 cái bắt sống hơn chục cái nhưng hi sinh cũng vài chục người. Tối ấy nằm bên bờ sông Ba thịt một con chó ngồi ăn đêm trong vườn chuối. Chấn bảo với tôi, mày có biết thằng nào bắn lợn rừng ở kiềng mình hôm áp tết không? Tôi bảo, tao đoán là mày. Nó cười , thế mà tao chạy về kịp để chỉ huy chúng mày truy kích thằng nổ súng đấy. Giỏi không? He he.
Tôi về bắc ngay cuối năm ấy. TRần Đông Chấn không được về học lại cao đẳng Giao thông Vĩnh Yên vì đã là sĩ quan. Chả biết bây giờ Chấn còn sống không. Nếu sống cũng gần 70 tuổi rồi.
Tấm ảnh này cách chỗ chúng tôi mổ chó đêm 24/3/75 chỉ 2000 mét

Bạn Lính

Sáng 20 tháng chạp Bính Thân ( 20 tết) . ở chân cầu Mới chúng tôi gặp nhau.
Từ trái sang
- Vũ Công Chiến tác giả cuốn HỒI ỨC LÍNH. nổi tiếng ra mắt dịp 30/4/2016
- Nguyễn Quang Vinh một người làm khoa học đang định cư ở Đức - Tác giả hồi ức về những trận đánh nơi Thành Cổ Quảng Trị 1972
Một sự trùng lặp ý nghĩa với tôi về hai người bạn này
- Vũ Công Chiến là lính E9 trong đội hình F320 suốt chiến dịch Tây Nguyên và chiến dịch Hồ Chí Minh 1975. Người lính trong một mũi cửa mở Đồng Dù mà ít người biết về mũi ác liệt này vào sáng 29/4/75
- NGuyễn Quang Vinh là lính E48 đánh Thành Cổ Quảng Trị năm 1972.
Ai am hiểu về thành cổ QT năm 1972 thì sự bi hùng tột cùng sẽ ở Trung đoàn này . Trung đoàn 48 F320B chốt trong lòng Thành cổ suốt 81 ngày đêm
Ngồi với nhau chả nói gì về hiện tại với bao bộn bề nhiễu nhương. Chúng tôi nói về đồng đội nói về ngày tháng cả 3 chúng tôi chưa là Kĩ sư, chưa từng viết trang sách nào như bây giờ. Chúng tôi gọi nhau là anh em , tao mày trong một ngày áp tết. Chúng tôi đều ngoài sáu mươi tuổi.
Treo lại bài viết của Vũ Công Chiến về bài thơ cũ của tôi. Chiến viết từ năm 2012
17/1/2017( 21/ chạp Bính Thân)
*****
*****
CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ĐÊM CUỐI CÙNG MẸ RU CON của NGuyễn Trọng Luân "
Viết để nhớ về ngày 30/4 lịch sử
****
ĐÊM CUỐI CÙNG MẸ RU CON
(Viết tặng mẹ đồng đội tôi liệt sĩ Phí văn Măng)
Biền biệt mấy chục năm mẹ đón con về
Đồng đã gặt rồi , đón con rơm vàng xóm ngõ
Tám mươi tuổi mẹ lại bồng con , vườn nhà nức nở
Nức nở ...à ơi
Đêm nay nhà mình đèn lại sáng choang
Nước mắt tưởng khô mấy chục năm không khô nổi
Thức cùng con đêm nay
Mai con lại đi rồi
Mẹ bồng con à ơi
Hài cốt quấn vuông vải mới
Có tã lót nào đau xé lòng đến thế ?
Me ru con quằn quại tiếng trống kèn
Cái tên Cửa ngõ Sài gòn
Ba mươi ba năm mẹ nằm mơ đêm nào cũng thấy
Ngày một ngày rằm thắp hương bánh Cáy
Ngày thường rau tập tàng cua ốc ...à ơi ..
Mai lại đưa con đi với đồng đội con rồi
Nghĩa trang heo heo gió tím
À ...ơi ..
Ngủ đi con
Đêm nay mẹ ru con lần cuối ..
À ...ơi...
Đêm đang nằm trong bệnh viện
- HN tháng 11/2008

Bài thơ này đã hai lần được in. Lần đầu được in trong Tạp chí VNQĐ tháng 11/2008, ngay sau khi tác giả viết xong bài thơ trong chỉ có một đêm, khi hay tin gia đình đã đưa được hài cốt của liệt sĩ về quê. Lần thứ hai là trong tập thơ "Mây trên trời Quảng Trị", xuất bản tháng 4/2012 với sự cổ vũ và góp công của nhiều thành viên trang mạng VMH.
Giữa hai khoảng thời gian đó, tôi đã được đọc bài thơ này vào tháng 1/2012, khi tác giả Nguyễn Trọng Luân gửi đăng trên trang VMH. Lúc đó tôi chưa biết và thân thiết với anh như bây giờ, dù chúng tôi cùng có thời gian là lính của sư đoàn 320A, chiến đấu trên chiến trường B3 Tây Nguyên những năm chống Mỹ. Những câu thơ như xé lòng của người lính chiến nặng nghĩa tình đồng đội Nguyễn Trọng Luân đã làm tôi không cầm được nước mắt. Dù đã cắn chặt răng mà nước mắt vẫn chảy giàn dụa.
Cuộc chiến tranh nào cũng tàn khốc và đem lại nhiều khổ đau mà gánh nặng nhất luôn đè lên người mẹ. Bởi người lính cầm súng tham chiến và ngã xuống trên chiến trường là con trai của Mẹ. Mang nặng đẻ đau và tần tảo nuôi con khôn lớn, để rồi cuối cùng lại phải tiễn con vào trận tuyến, để canh cánh chờ mong tin con trong nỗi nhớ khôn nguôi.
Năm xưa khi còn khoác áo lính, mỗi khi nghe bài hát "Rồi hai mươi năm sau" của Trầm Tử Thiêng - Tấn An do ca sĩ Hương Lan hát, lòng tôi luôn trĩu nặng nỗi buồn và suy tư. Những tiếng "à ơi…" lặp đi lặp lại trong câu hát của người mẹ hai mươi tuổi ru con trong giấc ngủ ban đầu, mong con lớn khôn, nhưng rồi lại cánh cánh nỗi lo về hai mươi năm sau sao mà day dứt lòng người. Chiến tranh điêu tàn, đứa con bé bỏng hồng hào thiu thiu ngủ trên tay mẹ ru hôm nay sẽ thế nào sau hai mươi năm? Người mẹ ru con, lời ru nặng tình mẫu tử chứa chan tình thương hôm nay, nhưng lại chứa đầy sự âu lo nếu hai mươi năm sau, con cũng hai mươi tuổi như mẹ hôm nay, nhưng lại là người trai phải cầm súng xông trận thì sao? Rời khỏi vòng tay mẹ rồi, liệu con có trở về không? Bởi con thì lúc nào cũng bé bỏng trong mắt người mẹ.
Những năm chiến tranh, khi hoàng hôn buông xuống trên chốt ở Cao nguyên, nhìn làn mây giăng mờ những đỉnh núi xa xa, trong sương chiều lành lạnh, tôi luôn nhớ về mẹ. Nhớ cái lúc mẹ tiễn chân đi, cái nắm tay vừa dùng dằng như níu kéo, còn cái buông tay thì cố dứt khoát để đứa con yên lòng lên đường. Nước mắt chảy vào trong, để mong có thể dành cho ngày gặp mặt. Chặng đường chiến chinh gian khổ, nếu con có khóc một thì mẹ khóc mười vì thương con. Nếu con không về thì sao? Người ra đi thanh thản lắm, nhưng người chờ đợi thì sao có thể ngăn được nỗi buồn? "Nếu con không về, chỉ xin mẹ đừng buồn", lời mong ấy của người đi xa sẽ chẳng bao giờ thực hiện được, vì tấm lòng người mẹ chẳng có thể nào đo được, làm sao có thể không buồn khi mất con?
Chiến tranh đi qua, có bao nhiêu người lính không trở về là có bấy nhiêu bà mẹ phải khóc thầm từng đêm vì mất con. Cuộc chiến tranh ba mươi năm giành độc lập của dân tộc ta quá dài, nên không thể đếm hết được có bao nhiêu người mẹ khổ đau như thế. Chút an ủi cuối cùng của mẹ là đưa được phần xương cốt của con về quê hương để còn tháng ngày hương khói. Năm tháng dần trôi, dù cả vài chục năm trôi qua vì những gian nan trắc trở, mẹ vẫn hy vọng đưa được "đón" con về.
Ba mươi ba năm sau ngày chiến thắng, khi đón được con về thì lưng mẹ đã còng xuống quá nhiều rồi. Chân đã run, mắt đã mờ, nhưng đứa con trong mắt người mẹ vẫn là đứa con bé bỏng.
Mẹ bồng con à ơi
Hài cốt quấn vuông vải mới
Có tã lót nào đau xé lòng đến thế ?
Me ru con quằn quại tiếng trống kèn
Tôi đã khóc chính vì đọc câu thơ đọc đau đến xé lòng này. Có ai bồng ru hài cốt không? Có ai nhìn tấm vải liệm con phủ lá quốc kỳ là tấm tã lót sơ sinh không? Chỉ có thể là Mẹ thôi. Mẹ vẫn nhìn ra hình bóng đứa con trong gói hài cốt vô tình. Không phải là hình hài của đứa con hai mươi tuổi ngày ra trận, mà chỉ là đứa con bé bỏng mẹ ru trong giấc ngủ ban đầu. Chỉ còn một đêm thôi, đêm cuối cùng và mãi mãi không bao giờ mẹ còn được ôm con trong lòng nữa, dù chỉ là gói hài cốt.
Hình ảnh người mẹ ôm "con" vừa ru vừa khóc trong ánh đèn leo lét, bập bùng sao mà đau xót thế. Mẹ đang ru con lần cuối, trút hết tình thương con lần cuối để con ra đi, hiểu tấm lòng mẹ và đừng trách mẹ. Đau lòng lắm, nhưng chiến tranh mà, có ai quyết định được số phận mình đâu?
Càng đọc, càng ngẫm câu thơ và càng không cầm được nước mắt. Tiếng "à…ơi…" của điệu ru như một điệp khúc trong bài thơ sao quá não lòng. Tôi biết bài thơ này đã lấy đi nước mắt của không biết bao nhiêu người khi đọc nó. Và cả Nguyễn Trong Luân nữa, bài thơ này anh viết trong một đêm, nhưng không thể viết liền một mạch, vì anh sẽ phải vừa viết ra, vừa khóc.
Cảm ơn nhà thơ đã nói hộ tấm lòng bao bà mẹ liệt sĩ, thêm một lần nữa tô vào bức tranh của "Tình mẹ thương con"./.
ChienC6

13/05/2012 - 16:25

Tết




Cố cũng chả nặn ra yêu với thương
Có hoa có nhớ mây và gió
Nào tính tình tang nước mắt buông 
Rồi tiếc rồi buồn, buồn lang bang

Sao người làm thơ yêu nhiều thế
Yêu đêm yêu sáng yêu thê lương
Một con chim chiều bay về tổ
Thơ lửng lơ để yêu lương vương

Mà mình thì rũ mãi không ra
Mùa khô thì rắm rối tiếng ve
Rồi mưa sốt rét âm u muỗi
Vần vũ máu người, giời với ta

Ngàn đời vẫn còn đây mùa tết
Mùa biếu mùa lo mùa nói cười
Bao nhiêu lễ giáo đi dần hết
Chỉ còn giời với hoa lá thôi

Vẩn vơ ngày sắp tết
18/1/2017

Tết Xưa tết Nay


Lúc bé đi học, lứa chúng tôi đều được dạy Mồng một tết Cha mồng hai tết mẹ mồng ba tết Thầy 
Lễ tết cứ tuần tự, bên nội bên ngoại, rồi thầy giáo, rồi đến những người thân thứ tự cứ thế mà làm không làm được thì cứ thế mà nhớ. Tôi có cô giáo tên là Hà thị Trịnh dậy cấp 3 thị xã Yên bái từ năm 1960. Cô là người cùng làng và cũng là người thầy đỡ đầu để xin cho anh em tôi vào học muộn ở trường cấp 3A thị xã Yên bái. Bố tôi bảo, không có cô giáo Trịnh con chả xin được về học ở cấp 3A YB. Đi học trường cũ qua sông qua đò con sẽ vất vả mà bố mẹ cũng vất vả hơn.

Tết năm 1966 sang 1967. Mồng ba tết anh em tôi đến lễ tết cô. Nhà cô gần đường sắt nên thường sơ tán máy bay. Tết ngừng bắn vài ngày cô lại về nhà cũ. Hai anh em tôi có một cầu bánh gai ( 5 chiếc) lúm thúm gói bằng lá chuối tươi hơ lửa mang biếu cô. Cô cười hiền. Hỏi, nhà Khánh( anh họ tôi) gói hay nhà Luân gói bánh gai thế? Anh Khánh tôi bảo nhà Luân. Tôi bảo nhà anh Khánh. Cô cười tươi hơn. Cô lấy bao thuốc lá Tam Đảo đưa cho tôi bảo, em mang về, cô biếu bố em, cô biết bố em nghiện thuốc. Rồi cô lấy riêng cho anh Khánh một miếng chè lam. Khen Khánh học kì một học giỏi nhất lớp.
Khỏi phaỉ kể 3 năm chúng tôi học và 3 cái tết anh em tôi đều đặn đến lễ tết đúng ngày mồng 3. Bố tôi cấm, việc đến tết Thày không thể đến trước tết cho xong việc.Càng không phải là việc bố mẹ. Mỗi cái tết thấy cô già thêm. Mỗi cái tết cô càng coi chúng tôi là người lớn thêm.
Anh tôi đi học Tiệp Khắc còn tôi đi học ĐH Cơ Điện. Những năm 69. 70, 71 trước khi tôi đi bộ đội chỉ mình tôi đến thăm cô. Cô vui vui lại buồn buồn. Cô bảo tôi là người lớn rồi nhỉ. Cố mà học em ạ, bố bầm nhà em khổ lắm đấy.
Tôi đi bộ đội về cuối năm 75, anh tôi cũng ở nước ngoài về làm ở Viện Khoa học VN. Cô lấy chồng ở xa quê. Tết nào chúng tôi cũng đến nhà cô chỉ có cụ già ngoài 80 tuổi mẹ cô lom khom nhận cầu bánh gai đồng bánh chưng anh em chúng tôi biếu đặt lên bàn thờ.

Cách nay vài năm anh em tôi về thị xã Yên bái thăm cô. Tóc cô bạc phơ người cô dúm dó. Chồng cô mất vì bạo bệnh. Các con cũng đứa gần đứa xa chả có ai làm ăn buôn bán ra tiền. Cô bảo anh em tôi, các em giúp được cha mẹ đỡ đần các em nên người cô vui lắm. Rồi cô tươi hẳn lên nói chuyện hai đứa học trò học giỏi nhất làng cô yêu mến từ xa xưa.
Cô đã hơn bẩy mươi còn anh em tôi cũng 60 mươi. Tết đến gần mà những cái tết xưa lại xa nhanh thế. Bây giờ người ta hay dặn dò nhau. Cái câu cũng từ xưa, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy. Bố mẹ học trò yêu bằng phong bì còn học trò đâu có biết câu chúc câu thăm hỏi thầy cô nữa đâu. Thế gian càng hiện đại thì giá trị cốt lõi con người càng dần dần tuột ra khỏi lệ ước nhân quần. Tôi cứ buồn buồn, con người là thứ động vật ngu xuẩn nhất càng tiến bộ bao nhiêu thì nó lại càng lệ thuộc chính vào những cái điều nó nghĩ ra về khoa học và bỏ mất những gì thân ái máu xương trên dưới thâm tình tự nghìn năm cũ

Ngày cúng ông Công ông Táo lên giời
19/1/2017
Cô giáo Hà Trịnh của tôi ngồi ôm hoa trong ngày gặp mặt học trò đều là người làng

Xuân Đỉnh ngày giáp Tết

Chiều nay loe nắng ở cuối chiều
Áo ấm em phanh chút lơi reo
Sắp tết người lên ngang cổng phủ
Sen tàn lau bạc mõ chùa rêu

Đường về Xuân Đỉnh đông như hội
Đào quất chen nhau nghẹt vỉa hè
Ơ chỗ mình ngồi ngày xưa nhỉ
Phừng phừng choe choét những hàng bia

Em bảo đến đầu làng ngồi nghỉ
Đầu làng thành phố với chung cư
Chiều nay sắp tết mà loe nắng
Có vợ chồng già đi ngẩn ngơ

23/1/2017

Em mang xuân về nhé




Em mang xuân về nhé 
Biển dù ở rất xa
Nắng ở đấy rất ấm
Cát vàng ươm quanh nhà

Em mang xuân về nhé
Trái cam ngọt núi cao
Trái dừa thơm cả sóng
Má người như hoa đào

Hà nội ngột ngạt lắm
Chỉ đến ngày mai thôi
Phố vắng mùi lam lũ
Đường vắng màu cần lao

Em mang xuân về nhé
Tuổi nào thì cũng yêu
24/1/2017

Gửi ông thông gia




Ông gửi cho con cá trắm
Chiều nay 27 tết rồi
Con ông thì đang vất lắm
Đứa khóc đứa đòi đi chơi

Bố chồng rung chân rót rượu
Nghĩ thương ông bà dưới nhà
Giá mà ta gần nhau nhỉ
Chiều nay gắp rót ha ha

Ông cho nhà tôi con gái
Tết về cho cả Trắm đen
Thương ông ruộng nhà chưa cấy
Bốn mùa bùn bết lấm lem

Con dâu hiền như hạt lúa
Đồng chiêm ruộng chũng một đời
Nay về nhà tôi bỡ ngỡ
Tôi gọi là con gái thôi

Ông lính tôi cũng là lính
Con ông cũng là con tôi
Chén rượu cuối năm ngon thế
Nhớ vợ chồng ông thông gia ơi

Chiều 24/1/2017