Sunday, February 18, 2018

Gửi các em U23




Những ngọn lửa vun vút trong tuyết trắng
Những trái tim người Việt thổn thức trong một chiều quái gở
Một thử thách với dân mình từ ngàn đời thử thách 
Đất nước tôi ngay cả vui chơi cũng rất nhọc nhằn

Bão giông quằn lưng bờ biển
Nỗi bất hạnh ngàn đời là láng giềng nham hiểm 
Con cháu sinh ra đã gánh lây nợ đời
Trận cầu cũng gánh cả nỗi sợ kẻ nào sao?

Không . Các em không sợ 
Trận cầu hôm nay dù ta đá với một đội bóng tàng hình.
Những ngọn lửa đỏ vút trong tuyết trắng
Để trăm triệu người cùng cất tiếng VIỆT NAM ƠI.
27/1/2018 

NGÀY GIỖ BỐ




( Lại sắp tết, lại sắp đến ngày giỗ bố...),
Sương mờ như khói trên đồng
Khói mờ như sương trong xóm
Con về quê làm giỗ bố
Khói sương mờ mắt con

Ngô non hiền cánh gió 
Mạ non nhú ruộng xanh hoa lâm thâm bùn
Có đàn cò run rẩy 
Mùa xuân quê vẫn giống mùa xưa

Mùa xưa sau tết là mùa đói 
Cưn rưn chân không dép đến trường
Bố đi bắt cá cóng 
Bữa chiều nhà nức mùi tương

Con mang di ảnh bố về Hà Nội
Ngày giỗ khói nhang cũng thơm
Giỗ bố thành cuộc nhậu

Con mang ảnh bố về quê
Ríu rít tiếng cười cháu con họ mạc
Nén hương cong hoa cau trắng bung mùa

Bao nhiêu là hoa là rượu
Bố đâu còn cần
Trong khói nhang bố bảo 
Quê như chiếc áo 
Mặc mượn làm sao hở con.
ĐAN HÀ (Sắp đến ngày 12/1 âm lịch)

Những mùa xuân để nhớ


Sao ta nhớ những mùa xuân xa đến thế
Những mùa xuân súng nổ cả giao thừa
Quà Tết có gì đâu mà chia chẳng hết
Bao bạn bè ngã xuống trước sang canh

Ta trở lại thị thành cơm với áo
Lo bon chen đen bạc với đời
Xuân cứ đến vô tư khi Tết đến
Chốn rừng xưa xao xác lá rừng rơi

Rót chén rượu vào hư vô để nhớ
Phút giao thừa ta bạn khóc ôm nhau
Lau nước mắt rồi lao lên trận địa
Biết mùa xuân ngan ngát ở trên đầu

Vẫn vẹn nguyên những mùa xuân xưa cũ
Đồng đội bò lên chúc Tết chốt điểm cao
Trong súng nổ miệng cười như thắm lửa
Chén xuân xưa tôi lại uống nhớ người
15.2.2018 

XUẤT KÍCH


( trong tập thơ chép tay GIOT SAO MÙA XUÂN)
Xuất kích vào đêm trăng
Sao rơi trên báng súng
Những giọt trăng đậu trên mũ tai bèo lấp lánh
TRăng lặn vào ánh mắt lúc xung phong

Xuất kích vào đêm mưa
Tấm ni lông che khô thủ pháo
Nòng AK dấu sau lưng áo
Nước chảy trên đường hay rộn những bước chân

Xuất kích vào mùa xuân
Hoa pơ lang đỏ đường chiến dịch
Tiếng Tơ rưng rì rào suối ngọt
Mùa rộ những chiến công

Xuất kích vào mùa đông
Rừng khô và rét
Có vị thuốc làm cho lòng đỡ buốt
Là lửa xung phong

Người chiến sĩ bộn bề đánh địch
Gót chân sỏi đá chiến trinh
Đêm hậu cứ nghe sấm mùa xuân dậy
Nằm mơ ngỡ mình xuất kích.
1974 

Saturday, January 20, 2018

Từ 1049 nhìn về 1015



Lác đác rừng thông vàng lá
Mùa khô hôi hổi nắng ba zan
Mồ hôi lổ loang bụi đỏ 
Chân trần lính già quắt queo.

Đứng ở nơi này nhìn sang nơi ấy
1015 ơi!
Vài cây số thôi mà đường vào chiến dịch
Nghẹn ngào ngày chia phôi

Họ gọi trận đia tôi là Den Ta
Chúng tôi nghe tù binh gọi bên anh Sạc li trấn ải
Họ hỏi sao các anh trẻ thế ?
Đã biết yêu gì chưa ?

Lúc chúng mình lên đây là mùa khô
Nước uống không có đủ 
Thương binh cõng nhau về khát khô cổ
Suối Rờ cơi máu đỏ quân mình

BỐn mấy năm những cỏ cháy bập bùng
Đá cũng cháý bởi Na pan hủy diệt
Ở nơi tôi một không bốn chín 
Nhìn sang anh thương lắm một không mười lăm

Ơi hai cái tên cao điểm cứ âm thầm 
Lìm lịm trong vài trang sử lính
Chỉ có chúng tôi những người cựu chiến binh cuối đời thì tự tìm về nơi ấy
Nhìn nhau qua cao điểm linh hồn

CHúng tôi góp tiền xây bia mộ cho nhau
Đỉnh cao vẫn là đỉnh cao hoang vắng
Chỉ có lính và những người dân Gia Rai chở nhau lên núi
Ngân sách vẫn ở lòng người đổ máu năm xưa

Từ chân núi nhìn lên nắng lóa như sương mù
Những linh hồn trai tân bốn mấy năm chờ một ngày có lư hương trú ngụ
Đỉnh Ngọc Rinh Rua sáng nay ì ạch những con xe nức nở 
Những ông già từng tiến đánh Sạc Li năm xưa

Những người lính già cõng bia lên non
Làm nơi trú ngụ cho lương tâm mình và đồng đội
Hoa lau bạc từ ngày chúng tôi nổ súng phá phòng tuyến tây Pô cô bây giờ vẫn thê
CHỉ có lòng người lính không bạc bẽo với nhau thôi

Ngày đi 1015 trở về 
21/1/2018

Thơ lính già 22/12


(
nhân đọc những lính @ nói về 22/12)

Thôi đừng cố để mà đau
Đừng mang cái lí đời sau vỗ về
Cái ngày mình bước chân đi
Con đê bãi mía bờ tre cũng gầy

Cái thời bom thả tối ngày
Cái đêm bao bạn bao thầy dính bom
Đường vào khu bốn tan hoang
Lá thư gửi mẹ cũng mang mùi bùn

Mình đi về phía đạn bom
Ở nơi ấy có tuổi xuân hẹn hò
Mình đi vịn với câu thơ
Tình yêu với một cơ đồ mai sau

Thôi đừng làm để mình đau
Tủi vong đồng đội rừng sâu chiến trường
Nhiễu nhương của lũ quan tham
Làm sao nhòa được nhang thơm đất trời

Bây giờ lại tháng mười hai
Bẩy ba năm lính xếp dài nước non
Những người chết trẻ Trường sơn
Chẳng ai về kể công ơn bao giờ

Bạn già tóc lính bạc phơ
Ngồi nghe con cháu hơn thua với đời
Đừng nhân danh lính cụ Hồ
Mà làm hổ thẹn cơ đồ nước non
22/12/2017

MÃI MAĨ TUỔI HAI MƯƠI.


( bài hát hay nhất về SV đi chiến đấu)

Chiều lạnh. Xuống đường mua thuốc đau bụng. Quay ra thì Quí Lăng đi vào. Hỏi : Mày mua thuốc gì vậy? lọ dầu cao và thuốc đau bao tử. HỎi Lăng: đi đâu mà ôm mũ xe máy. Nó bảo, tao vào viện. Bà xã ốm mươi ngày rồi. Hai thằng già bá vai nhau khiến mấy cháu nhìn ngơ ngơ. 
Vội thì vội, quán cóc trà chén nóng cái mày mày ơi. Nhìn nhau thằng nào cũng già cóc kẹ. Má lóp và tóc bạc xác xơ. Chợt nhớ 13 năm trước cái hôm ra mắt Quĩ “MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI “ ở Văn Miếu mà hai thằng đều là thành viên đầu tiên. Hôm ấy mình cứ rưng rưng nước mắt khi Lăng và tốp ca hát MAĨ MÃI TUỔI HAI MƯƠI của nó. Hồi ấy mình đã viết trên blog. Đây là bài hát hay nhất về SINH VIÊN đi chiến đấu. Cùng năm đó nhiều bài viết về chủ đề này nhưng có nhẽ các nhạc sĩ không có tâm trạng như chúng tôi. Quí Lăng tài hoa từ khoa toán cơ ĐH Tổng hợp. Đá bóng giỏi, hát hay, sáng tác ca khúc giỏi. Rồi Lăng vào Thiết Giáp. Chúng tôi thì đi oánh nhau tận Quảng Trị Tây Nguyên. Tôi và Lăng có một thằng bạn chung là Trung “Yên Phong” . Gọi thế vì Trung học chuyên toán Yên Phong cùng Lăng. Trung học khóa 6 khoa Điện trường tôi. Tháng 9/71 nó nhập ngũ là lính e52 . Nó hi sinh ở Tây Nguyên năm 1972.

Chia tay nhau nó đi vào viện tôi quay về gõ google nghe lại bài hát của nó . Một thời hào hùng trong veo của chúng tôi hiện lên. Cảm ơn Nguyễn Quí Lăng vì MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI. Đó là bài hát của chúng mình Lăng nhỉ.
MỜi các bạn nghe bài hát dưới đây
24/12/2017