Sunday, July 22, 2018

Quê hương mùa tu hú


Ta tìm nhau mùa ấy đẫm mồ hôi
nồng nã mùi rơm trên áo người vụng nhớ
Tú hú kêu trong vườn nhắc nhở
Hẹn nhau cuối xóm đầu đình

Vải chín thơm thơm cả xóm mình
tu hú cứ gọi hoài vườn nhau khắc khoải
Có một người ngồi ngoài đình bổi hổi
Mùa hè ơi vải chín có mươi ngày.....

Anh "ba lô lộn" lên tàu
Hòa bình ở những chuyến ngược xuôi Nam Bắc
Buôn vải khô vào nam thay vì hành quân đánh giặc

Biền biệt xa tú hú đã sang mùa
Em đi rồi vườn cũ hóa ngây thơ
Chim Tu hú cũng đi từ dạo ấy
Quê mình đã thành 3 vụ cấy
Người đã quên hai chữ Chiêm Mùa
NGười ta quên những vườn vải chua
Tu hú không ưa mùa vải ngọt
Ơi con chim dấu mình trong vòm xanh hút hắt
Chưa một lần thẽ thọt với nhân gian

Ta trở về, tìm thủa nhớ người dưng
Dùng dằng dắt trăng chạy vào vườn vải
Ta nhớ lại đêm Trường sơn thì thầm gọi
Một người con gái ngực có mùi rơm

Tu hú kêu chiều, tu hú kêu đêm
Em ở đâu có nhớ vườn nhiều đom đóm
Cha mẹ gọi thằng cu cái hĩm
Thắc thỏm vườn xưa
25/5/18

Chiến trường xưa


Nếu nói là đi về chiến trường xưa có lẽ tôi thuộc một trong những người đi nhiều nhất. Nhưng tôi không thích cụm từ này. Chiến trường nào nữa bây giờ? Khi mà những nơi đó là phố xá xóm làng tốt tươi. Đành rằng nơi đó có những người thơ thẩn như kẻ mất hồn đi tìm hài cốt và dấu tích người thân. Dù thế tôi vẫn không thích cuộc đi mang tên "Chiến trường xưa."
Có một đồng đội tôi ỏ Hà Nội kể lại cuộc đi vào Tây Nguyên rồi sang Lào, những người Tổ chức yêu cầu mặc quân phục. Thế là dặt những người lính như tôi, ra quân từ tháng 10/1975, chả anh nào có quân phục. HỌ kéo nhau ra đường Nam Bộ ( nay là đường Lê Duẩn) mua quân phục . Họ nói, ở đấy cứ như một kho quân nhu cấp quân khu vậy. Rằn ri có rằn ri. Tô châu có Tô Châu. Thích sĩ quan thì cho sĩ quan. Càng nhiều sao càng nhiều tiền. Tỉ dụ , quân hàm thiếu tá ít tiền hơn thượng úy đại úy. ...Thê là trên chuyến xe ô tô đi về phía nam toàn những là thiếu tá trung tá cấm có thằng nào Đại Úy hay Đại Tá. Tôi hỏi , không có thằng nào Hạ sĩ Trung sĩ hay sao? Nó bảo, tội méo gì mất tiền mà mua quân hàm trung sĩ Hạ sĩ. Thằng méo nào hỏi han giấy tờ cấp chức cái xe toàn thằng tóc bạc gẫy răng má lóp mặc quân phục hát om sòm những bài xưa như diễm? Tôi thấy nó nói đúng quá. Bồi hồi nhớ những kì đi Tây Nguyên. CHả hiểu sao họ cứ phải quân phục kè kè. Tôi sợ nhất là họ giới thiệu nhau. Này là thiếu tướng X nguyên thế này nguyên thế kia .. rồi Đại tá Y nguyên là thế ấy .. hì hì, nay là trưởng phó ban Liên lạc này nọ. Đến tôi thì rất khó giới thiệu … đành nói …à quên còn đồng chí Nguyễn Trọng Luân chiến binh của sư đoàn …. He he! người giới thiệu bật cười và người nghe cũng hì hì... cười. Chỉ có trung sĩ tôi là ngượng nghịu. Mịa! thiếu cái ra mẹ nó bên ngoài.
Hôm rồi vào Sa Thày tôi nhờ KHuất Duy Hoan bạn tôi ra Sư đoàn 10 kiếm cho cái mũ cối có quân hiệu và bộ quân hàm Trung sĩ. Sáng hôm sau chuẩn bị lên đỉnh 1015 cầu siêu mặc quân phục cài cầu vai trung sĩ thấy mặt mũi già câng rất vô lí . Bạn tôi bảo thôi chỉ cài 2 miếng tiết lại đẹp hơn. Nói rồi nó làm hộ cho tôi. Tôi soi gương thấy có lí.. 
Chiến tranh qua nửa thế kỉ rồi, cởi bỏ bộ quân phục ra tôi thấy người thanh thoát tao nhã bao nhiêu.


28/5/2018

Con trai giống Mẹ


Mẹ bảo:
- Mẹ thương con lắm Luân ạ. 
Con gái giống cha thì giàu ba họ, con giai giống mẹ thì khó ba đời. 
Lúc ấy con đi học cấp 2 rồi, con trả lời mẹ :
- Con chả cần, con chỉ cần con giống mẹ thôi. Mẹ khóc, mẹ ôm con vào lòng, mẹ bảo thằng cu ngoan lắm.

***
Nghỉ hè nào con cũng làm được khối công điểm HTX. Mẹ bảo, tính ra thằng cu đã tự làm lấy cái đổ vào miệng rồi. Con hãnh diện ra cái vẻ ta đã là một kẻ không ăn bám.
Nhà đông anh em, ăn độn sắn rồi ngô rồi khoai lang rồi cả hạt mít. Những năm 1965 1966 ăn toàn khoai nước ngứa móc họng. Các em khóc đòi mẹ ăn cơm. Mẹ cũng khóc.
Hôm ấy 31 tháng 5 năm 1966. Lúa chín vàng sập sệ cả đồng làng. Trời nắng rồi lại mưa cứ hầm hập. Máy bay Mỹ đánh rát quá , ai cũng sợ gặt ban ngày dính bom của Mỹ. Thế nên lúa chín đổ sập rồi vẫn chưa gặt xong. Con thi hết cấp 2 hôm 26/5. Nghỉ hè rồi, con đi gặt với mẹ từ 5 giờ sáng. 7 giờ sáng chưa kịp gánh lúa về thì máy bay Mỹ lên. Cả cánh đồng gọi nhau chúi vào bờ ruông lấy rơm lấy lúa gối lên đầu. Mẹ lo lắng bảo con, con bò ra chỗ xa mẹ đi nếu có chết thì một người chết thôi. Máy bay thả bom thị xã Yên Bái. Cứ đến làng tôi thì nó đẩng lên cao rồi cắt bom. Nhìn bom chui ra như chùm sung từ máy bay đen xì. Phía Yên Bái mây đen đóng lại một vùng. Nó thả bom từ sáng đến trưa. Trận bom kéo dài 4 tiếng đồng hồ. Con nằm dưới nắng giương mắt thao láo xem pháo cao xạ ta bắn cháy tàu bay Mỹ. Hôm ấy là ngày giặc Mỹ hủy diệt thị xã Yên bái . Ngày 31/5/1966. Cũng ngày hôm ấy quân dân Yên Bái bắn rơi 5 phản lực Huê Kỳ.

*
**

Nửa thế kỉ trôi qua. Mỗi lần về quê ra thăm mộ mẹ, mẹ nằm trên cánh đồng mà mồ hôi cả đời mẹ đổ xuống nuôi các con. Con lại nhớ những lúc làm đồng mồ hôi nhễ nhại mẹ vục nước ruộng lên rửa mặt, cái nón của mẹ thâm tím nước ruộng mùa hè.

Con gái giống cha thì giàu ba họ
Con giai giống mẹ thì khó ba đời

Khó ba đời con cũng chịu để được giống mẹ . Mẹ ơi.
29/5/18

Về Tây Nguyên

Về lại bên con suối cũ
Gần nửa thế kỉ đã qua
Tiếng chim cũng thưa vắng thế
Suối buồn nên kém ngân nga

Ngồi đây mà sao nhớ thế
Những thằng bạn mãi không về
Ngày xưa cởi truồng tắm suối
Pháo bầy bắn chạy ....hê hê!

Ngồi mà thở như lên dốc
Ôi ngày xưa chèo Chư mom ray
Hát vang rừng già ..nhớ Bác..
Hành quân chiến dịch qua đây

30/5/2018

Nước mắt thời đô thị hóa


Chuyện ngàn đời xưa
Chưa bao giờ thấy cha ông mình bán đất
Thưở ấy hồng hoang
Tổ tiên mình áo quần chưa kín đít
Chân lội bùn
khố đóng chửa đến mông
Đừng hòng
Kẻ nào mua một tấc
Núi sông

Mấy nghìn năm thằng giặc ở bên hông
Mấy nghìn năm lăm le lấn cõi
Những dấu tích trên thạp đồng chim lạc
Cây giáo ngẩng đầu
Chim Lạc ngẩng đầu
Mấy nghìn năm đuổi lũ chó về tàu

CÓ một hội nghị Diên hồng
Gầm lên sức già sức trẻ
Ta nhớ thế
Ta buồn thế
Nay những Diên Hồng
Ngủ gật hết thượng thư

Những đứa con quê tôi
Khóc than thời đô thị
Đất bán rồi con ra phố làm thuê
Chúng khóc
đừng bán đất cha ơi
Bán đất là cha bán tổ tiên rồi
31/5/2018

MÙA XƯA


Dấu đi bao mùa cũ
Mở mùa mới ra hong
Tiếng lá rơi rất khẽ
Như mùa xưa vừa xong

Nắng tràn vào tận cửa
Đọt chữ chừng ngủ quên
Thế là bừng lên nhớ
Nhớ như bao ưu phiền

Cứ như là mùa mới
Bước ra từ mùa xưa
Ta nghe chừng áo cũ
Mỏng như là niềm mơ

Mùa trăng sao ta đi
Bập bùng đêm em hát
Nửa thế kỉ ta về
Em đi đâu chả biết

Ơi cái mùa em đẹp
Là anh hành quân qua
Em ở miền mùa cũ
Mùa nơi em không già.
2/6/2018

Trưa ở nhà liệt sĩ AHLLVT Trần Ngọc Chung


Trưa nay 7/6/2018 chúng tôi về thôn Tiên La xã Đoan Hùng huyện Hưng Hà. Cũng giống như nhiều lần trước tôi đi thẳng ra nghĩa trang Liệt sĩ xã Đoan Hùng ngoài bãi đê sông Luốc thắp hương cho Thượng tá Sư đoàn phó Trần Ngọc Chung .rồi mới về nhà thăm bác gái. 
Nắng chói chang, nắng ươm vàng trên những cánh đồng gặt dở. Chúng tôi đi trên con đường thơm mùi rơm mới và những rặng vải năm nay được mùa. Chúng tôi lại được gặp bác Tuấn người vợ của thủ trưởng chúng tôi khi chồng hi sinh mới 35 tuổi ở vậy nuôi con trong gieo neo thờ chồng. 
Ba mươi chín năm sau ngày hi sinh, ngày 26/4/2018 Thượng tá Trần NGọc Chung được Nhà nước phong tặng DH AHLLVT. Khi nhận tin vui này bác Tuẫn nắm tay chúng tôi cười trong nước mắt.. Bác nắm tay tôi rõ lâu và chúng tôi như đang thấy bác Trần Ngọc Chung trở về trong căn nhà đầy đủ vợ con và các cháu ngoan của bác, 
Trong bữa cơm trưa, vợ của thủ trưởng tôi hầu như không ăn gì. Bác chống đũa nhìn con nhìn cháu và nhìn những người lính sư đoàn 320 . ánh mắt thật ân tình. 
Tôi kể cho đứa cháu ngoại của Thượng tá TRần Ngọc Chung về một cái giấy khen của ông ngoại nó . Cái giấy khen lời lẽ giản dị làm sao, chân thực và chính xác đến vô cùng. Lời lẽ của cái giấy khen của người lính ngày xưa sao mà vừa gần gũi vừa cao vòi vọi. Bây giờ làm sao tìm thấy trong cuộc sống cái giả nhiều hơn cái thật này. 
Thượng tá Trần NGọc Chung anh hùng một cách bình dị mà cao sang lắm
Xin mọi người đọc giấy khen của Liệt sĩ TRần Ngọc Chung cách nay 65 năm dưới đây:

…….. “Bình tĩnh gan dạ sử dụng trung liên kiềm chế được hỏa lực địch, ốm vẫn cố gắng vận động nhanh chóng động viện lãnh đạo được anh em trong tổ hăng hái chiến đấu trận đường 10. 
Trung đoàn bộ ngày 16/5/1953
Ban chỉ huy trung đoàn 
Chính ủy 
Văn Doãn “